Chương 18: (Vô Đề)

Ký Nhu vừa buồn cười, trong lòng vừa chua xót, bèn dịu giọng khuyên nhủ : "Đâu đến nỗi nghiêm trọng đến thế, e là dì nghĩ nhiều rồi."

Thấy La phu nhân sụt sùi mãi không thôi, nàng bèn ghé sát tai thì thầm một câu: "Chúng ta vào phòng thôi dì, ở đây tai vách mạch rừng." Rồi nửa kéo nửa đỡ dì trở về trưởng phòng, đích thân rửa mặt điểm trang lại cho bà, sau đó mới tiễn bà ra về.

Đợi tiễn La phu nhân xong, vú Đỗ tựa tay lên khung cửa, ngoái đầu nhìn Ký Nhu, cười mà như không cười, bất đắc dĩ nói: "Người ta nếu bị o ép thì cũng phải có bản lĩnh chịu đựng, còn bà ấy thì hay rồi, từ khi vào phủ tới nay, cứ như gánh nặng của Nhị cô nương vậy, cái nết thì yếu đuối, chẳng chịu giấu giếm điều chi. Ta thật chẳng hiểu, bà dì ấy của cô làm sao mà lăn lộn được từng ấy năm trong phủ.

Sau này thể nào cô cũng phải thường xuyên đứng ra vá víu cho bà ấy."

Ký Nhu dịu giọng đáp: "Dì đối với ta thật lòng tốt."

Có lẽ vì lòng thương yêu bị dồn nén, không gặp được tỷ tỷ nhà họ Từ nên đành coi nàng như ruột thịt mà yêu quý? Dù là vậy, cũng xem như Ký Nhu có chút phúc phận. Một cô nương mồ côi, thân cô thế cô, chẳng chốn nương thân, trong phủ lớn này, không có ai để nương tựa, sống qua ngày vốn đã chẳng dễ dàng gì.

Ký Nhu ngồi dựa vào phiến đá bên sân, xuất thần một hồi, rồi sực nhớ ra, hỏi: "Đoan Cô nàng đâu rồi?"

Phương Điền từ lúc mới vào phủ đã như hình với bóng, trước sau gì cũng luôn ở bên Ký Nhu, so ra càng khiến cho Đoan cô trở nên lặng lẽ vắng bóng. Vú Đỗ vốn dĩ cũng ưng thuận như vậy, chẳng mấy để tâm. Thấy Ký Nhu hỏi, bà đưa tay chỉ về phía phòng bên, nói: "Ở trong ấy cả nửa buổi rồi, không biết đang làm gì nữa."

Ký Nhu liền bước đến cửa phòng bên, không vào hẳn, chỉ đứng ngoài cửa sổ ngó vào. Thấy Đoan cô tóc vấn thành búi, tựa lưng vào thành giường nằm nghỉ, tay cầm tấm thêu lan thảo và con châu chấu mà nàng từng làm ở am Tẩm Lộ, cứ đưa ngón tay mân mê những sợi râu của con châu chấu, thần sắc trên mặt thoáng lộ vẻ u sầu hiếm thấy.

Ký Nhu khẽ gọi nàng qua song cửa. Đoan cô như bị giật mình, hấp tấp giấu tấm thêu vào dưới gối, đưa mắt nhìn ra, vội vã đứng dậy, gọi: "Cô nương về rồi à?"

Ký Nhu bước vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, hỏi: "Tỷ… có phải hối hận vì đã theo ta về Kim Lăng rồi không?"

"Không có!" Sắc mặt Đoan cô biến đổi, hai hàng lông mày đậm nhướng cao, đôi mắt tròn xoe, rành rọt nói: "Cô nương đã cứu mạng ta! Nếu không nhờ theo tiểu thư rời khỏi nơi ấy thì chẳng biết đã bị giày vò đến chết vào lúc nào. Chính mắt ta trông thấy muội bị hành hạ đến chết… ta …sợ lắm…"

Nói tới đó, ánh mắt nàng dán chặt vào vách tường, chẳng rõ đang nghĩ tới điều gì, trong đó có cả kinh hoàng lẫn oán hận.

Ký Nhu không nói gì, tay xoắn lấy chiếc khăn lụa, quấn vào ngón tay rồi lại tháo ra, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy vú Đỗ đứng bên gốc tường với vẻ mặt nghiêm nghị, bắt gặp ánh mắt của nàng liền khẽ lắc đầu, chỉ vào Đoan cô, rồi làm động tác tay không thành tiếng: "Cho nó ra khỏi phủ."

Ký Nhu từ trước đến nay chưa từng trái lời vú Đỗ, nhưng lúc này lại ngồi yên trên ghế, nhìn Đoan cô một cái, rồi lại nhìn sang vú Đỗ, khẽ nhíu mày không nói gì.

Vú Đỗ cũng đành mở cửa bước vào, chẳng vòng vo, nhìn Đoan cô mà nói: "Ta nhìn bên ngoài cũng biết, từ lúc vào phủ tới nay, ngươi chẳng mấy khi nở được nụ cười. Có lẽ cảm thấy quy củ trong phủ gò bó, khó chịu lắm phải không? Đã vậy thì chi bằng ra ngoài sống cho thong dong."

Đoan cô nào có ngốc, nghe xong liền cúi đầu, vẻ mặt thoáng ủ ê: "Mụ mụ là chê ta vụng về thô lậu, khiến cô nương mất mặt, nên mới muốn đuổi ta đi phải không?"

"Ngươi ở Kim Lăng chẳng có thân thích, lại là phận nữ nhi, ta sao nỡ đẩy ngươi ra đường mà không có nơi dung thân?"

Vú Đỗ giọng chậm rãi, dịu hơn . "Chỉ là muốn xin phu nhân cho ngươi ra ngoài trang, tìm việc mà làm. Dù khổ cực đôi chút, nhưng cũng được tự do, chẳng phải quỵ lụy luồn cúi kẻ khác. Ngươi bằng lòng chăng?"

"Bằng lòng! Bằng lòng lắm!" Đoan cô mừng rỡ, vội đáp liên hồi

"Mụ mụ, người cứ thưa với phu nhân, nhà ta vốn cũng là dân làm ruộng, từ nhỏ đã quen đồng áng, trồng lúa gặt lúa, việc gì tôi cũng làm được."

"Vậy thì tốt." Vú Đỗ mỉm cười

"Tối nay ta sẽ trình với phu nhân, sáng mai cho ngươi lên đường. Mau về thu xếp hành trang đi."

Đoan cô vui mừng quá đỗi, lập tức quay người bước ra, đi được nửa bước thì lại quay đầu nhìn Ký Nhu, như muốn an ủi nàng, nói: "Muội chớ buồn, nghe đâu ngoài trang thường có người chở rau quả mới hái vào phủ. Ta đến đó rồi, mỗi tháng cũng sẽ theo xe về thăm muội một lần."

Mới đó đã từ "cô nương" đổi thành "muội muội". Ký Nhu chỉ đành cười khổ, tựa lưng vào ghế, mỉm cười nói: "Vậy ta sẽ chờ tỷ trở về."

Đoan cô vừa rời đi, vú Đỗ như trút được gánh nặng trong lòng, nét mặt cũng nhẹ nhõm thảnh thơi. Bà đưa ngón tay khẽ chọc vào trán Ký Nhu, trách yêu: "Thấy chưa? Tiểu thư thì tốt bụng, muốn giữ người ta lại trong phủ để sống yên ổn. Mà người ta thì nào có mảy may luyến tiếc."

Ký Nhu bị chọc khẽ, ngửa đầu ra sau cười "khúc khích", tay ôm trán nói: "Tỷ ấy cũng là người đáng thương thôi…"

Nghĩ ngợi một chút, nàng lại mỉm cười: "Đi ra ngoài trang cũng tốt, Vũ huynh đi về phương Bắc đã mười ngày nửa tháng mà chẳng có tin tức gì, lòng ta cũng thấp thỏm không yên. Nếu chị ấy ra ngoài, biết đâu có thể dò hỏi giúp một ít, chúng ta cũng đỡ phải ở trong phủ mà làm kẻ mù điếc."

"Phải đấy." Vú Đỗ gật đầu hài lòng

"Giữ nàng ta lại trong phủ, lòng ta lúc nào cũng bất an, sợ cái miệng ấy nói năng không giữ mồm giữ miệng, đến lúc gây vạ thì không chừng còn liên lụy tới cô thì nguy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!