Ký Nhu khẽ run hàng mi, chậm rãi mở mắt. Cả người tựa như mang nặng ngàn cân, tay chân tê dại không sao nhúc nhích nổi. Nàng đảo mắt, nhìn thấy phía trên đầu là một tấm màn giường màu lam biếc vô cùng quen thuộc, móc bạc treo lủng lẳng một chuỗi tơ dài, nơi đó gắn một viên hương cầu bằng ngà điêu khắc tinh xảo, to bằng quả hồ đào. Dưới giường trải ra đến tận cửa sổ là một bộ bàn ghế tử đàn đồng bộ.
Ký Nhu khẽ mấp máy môi, cổ họng khô khốc không phát ra được tiếng, nàng gắng gượng đưa tay ra, nắm lấy viên hương cầu bằng ngà khắc rỗng mà lắc nhẹ một cái.
Người kia "phịch" một tiếng, đánh rơi chiếc khay sơn đỏ trong tay xuống đất, vội vã lao tới mép giường. Ánh mắt tha thiết dừng lại trên khuôn mặt Ký Nhu, chưa kịp mở miệng, nước mắt đã tuôn như suối. Bà cúi xuống ôm chầm lấy nàng, vừa khóc vừa nói: "Tiểu thư, tiểu thư ngoan của ta, con thật sự tỉnh rồi sao!"
Ký Nhu như đang mơ màng, cảm nhận được hơi thở quen thuộc, ấm áp của vú Đỗ ngay bên mũi, nàng ngờ vực hỏi: "Bà vú?"
Vú Đỗ nghẹn ngào gật đầu: "Là vú ! vú đã ở bên con ba ngày rồi, nếu con không tỉnh lại, e rằng ta cũng theo con mà đi mất thôi!"
Ký Nhu đưa mắt nhìn quanh, dò xét bốn phía một cách lưỡng lự, rồi hỏi: "Bà vú, con chết rồi phải không? Con nhớ đây là đạo quán Tê Hà, nhưng rõ ràng trước đó con vẫn còn ở trong đại doanh của quân Chu…"
"Suỵt, đừng nói nữa." Vú Đỗ nhẹ nhàng lấy tay che miệng nàng lại, khẽ đỡ nàng nằm xuống giường. Vì vết thương nơi ngực trúng tên, sắc mặt nàng trắng bệch, lúc này nằm ngơ ngác bất động, gương mặt nhợt nhạt nổi bật giữa mái tóc đen nhánh, hệt như con búp bê lụa, mỏng manh , yếu ớt đáng thương. Vú Đỗ nghẹn ngào, nước mắt không ngừng rơi, lấy tay áo lau khoé mắt, dịu dàng nói: "Tiểu thư ngoan, con chưa chết, còn sống đó.
Nhưng ba ngày nay, làm vú sợ đến chết đi được."
Ký Nhu nhìn kỹ lại, quả thật không giống mộng cảnh, bởi gương mặt bà vú đã không còn giống như lần gặp cuối. Trước kia bà vốn đầy đặn, trắng trẻo, nay thì gầy rộc, đôi hốc mắt hõm sâu, chỉ có lòng bàn tay vẫn ấm như xưa.
Ký Nhu kéo tay bà lại, khẽ áp lên má mình mà lưu luyến v**t v*, hỏi:
"Bà vú, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Con nhớ là mình đã trúng tên…"
Vú Đỗ nhẹ giọng đáp:
"Tiểu thư ngoan, con bị thương nặng, chớ nói nhiều. Nằm yên nghe vú kể, khi trước ở trong rừng, ngựa bị kinh hoàng, con bị hất văng khỏi xe ngựa, ta và Yến Vũ cũng bị ngựa lôi theo lăn xuống núi. Tỉnh lại thì chẳng thấy con đâu. Ta và Yến Vũ liều mạng đi tìm, lục tung các thôn làng trong vòng trăm dặm quanh Phổ Dương, cũng không tìm ra con. Sau cùng đành quay về Trấn Định, định cầu lão gia xuất binh tìm kiếm. Ai ngờ đến dưới chân núi Tê Hà thì nghe tin quân Chu vây thành.
Hai chúng ta bèn trốn trong đạo quán, nhờ đạo sĩ dò la tin tức, lại nghe nói trong quân Chu có một cô nương còn trẻ, xinh đẹp như tiên nữ… Ta liền biết, nhất định là tiểu thư ta, rơi vào tay đám giặc Chu thất đức đó rồi."
Ký Nhu khẽ đặt tay lên ngực, vết thương được băng bó kỹ càng, nàng không dám động, chỉ hơi nhích là cơn đau nhói đã truyền khắp tứ chi, hô hấp trở nên gấp gáp. Nàng rưng rưng, nhẹ giọng hỏi: "Là Yến Vũ bắn trúng con sao?"
"… Là ta bảo Yến Vũ bắn." Bà vú lệ đầy mặt, lòng đau như dao cắt, nhưng sợ làm lạnh lòng nàng, đành cố nặn ra một nụ cười:
"Tiểu thư đừng trách bà già này. Lúc đó… ta thà thấy con chết sạch sẽ còn hơn để người khác bôi nhọ làm nhục… Nhưng khi Yến Vũ kéo con về bằng ngựa, ta thấy con mình máu me đầy người, mặt trắng như giấy, hơi thở thoi thóp, ta hối hận. Con là đứa ta ôm từ khi vừa chào đời, cho con bú, dỗ con ngủ, ta sao nỡ lòng bỏ con? Là ta hồ đồ! Một đứa con gái ngoan ngoãn như vậy, sao lại phải chết? Nếu có kẻ đáng chết, thì là cái tên thế tử họ Lục kia mới phải!
Chính hắn hại tiểu thư ta ra nông nỗi này…"
Thế tử của Lương vương? Phải rồi, nhất định là hắn… Ký Nhu nhớ rõ binh lính thường gọi hắn là tướng quân, Dư Thiệu thì gọi hắn là công tử, còn trên chiến trường, vị tướng họ Tiêu kia từng xưng hô với hắn là "thế tử". Vừa nghĩ đến Lục Tông Viễn, thân thể nàng bỗng cứng lại, nét mặt trở nên vô hồn, chỉ có hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng, khiến vú Đỗ nhìn mà lo cuống cuồng, sợ nàng sinh tâm ma chướng, bèn ghé sát tai nàng, vội vã dặn dò:
"Tiểu thư, ta đã giúp thay con thay y phục rồi, cũng đã xem qua con…" Bà ngập ngừng, cố nén nước mắt, thì thào: "Con vẫn còn trong trắng. Những chuyện trước đây, coi như một cơn ác mộng, hãy quên hết đi. Đợi chúng ta tới Kim Lăng, gặp nhị phu nhân, để người làm chủ, lựa cho con một người thành thật, biết yêu thương, cưới về làm rể hiền, mọi sự rồi sẽ ổn cả."
Ký Nhu vốn vẫn mở trừng mắt, nay chợt chớp khẽ, hai hàng lệ lặng lẽ lăn dài từ khoé mi. Đầu nàng khẽ xoay trên gối, nhẹ giọng nói: "Bà vú, con không muốn lấy chồng nữa. Chúng ta cứ ở lại đạo quán này, sống thanh tĩnh qua ngày là được rồi."
"Không được!" vú Đỗ lau vệt nước nơi khoé mắt nàng, nghiêm mặt lại:
"Con không những phải lấy chồng, mà còn phải lấy một cách đàng hoàng chính chính! Bằng không, bà già này biết ăn nói thế nào với lão gia và phu nhân dưới suối vàng?"
Tim Ký Nhu như bị ai bóp chặt, phải mất một lúc lâu mới hồi thần, khẽ hỏi: "Cha… mẹ…"
Vú Đỗ đưa tay che mắt âm thầm lau lệ, chỉ lặng lẽ cúi đầu thật nhẹ, nhưng môi bà thì run rẩy một cách không tự chủ.
"Bà vú!" Giọng Yến Vũ bỗng vang bên ngoài cửa sổ, dường như hắn đứng dưới đó nghe rất lâu, giọng nói không lộ vẻ kinh ngạc, mà rất bình tĩnh, "Tiểu thư còn chưa bình phục, những chuyện này để sau hãy nói, đến Kim Lăng rồi tính."
Vú Đỗ sa sầm nét mặt, hướng ra ngoài cửa quát một tiếng :"Tiểu thư đã lớn, phải hiểu chuyện rồi. Nếu vẫn mơ hồ như trước, ai biết sẽ còn chịu thêm bao nhiêu thiệt thòi?"
Rồi bà xoay lại, kéo chăn đắp cho Ký Nhu, vuốt mớ tóc lòa xòa trên trán nàng, lộ ra đôi mắt ngập nước, mỏng manh như sắp vỡ. Vú Đỗ nhìn thẳng mắt nàng, chậm rãi nói: "Tiểu thư, con hôn mê ba ngày nên không biết, thành Trấn Định đã bị quân Chu công phá. Lão gia trấn thủ cổng thành suốt một ngày một đêm, cuối cùng trúng tên lạc. Sau khi quân Chu vào thành, thế tử Lương vương thả binh cướp bóc ba ngày liền.
Nghe dân chạy nạn kể lại, phu nhân đã châm lửa thiêu thân, cùng cả phủ họ Phùng chìm trong biển lửa…"
Nghe xong, mặt Ký Nhu tím ngắt, cổ họng như bị ai bóp nghẹn. Bà vú hoảng hốt, vội vã xoa mạnh sau lưng nàng, đến khi nàng bật khóc nức nở, gục đầu vào ngực bà òa lên thì mới yên tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!