Hôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên.
Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng.
Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: "Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?"
Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: "Đi đi."
Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: "Tiểu thư, người quay về đi thôi…"
Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới ánh trăng lưỡi liềm, gương mặt bà tái nhợt như tờ giấy.
Ký Nhu cất tiếng gọi: "Mẫu thân!"
Phu nhân Phùng bỗng giật bắn mình, như kẻ điên lao tới, vừa chạy vừa la: "Dừng xe!"
Khi tới gần, bà níu lấy ống tay áo bà vú, lệ ròng ròng mà khẩn thiết nói: "Vú của ta ơi, ta cầu xin bà, nhất định phải đưa A Nhu đến Kim Lăng bình an vô sự. Ta chỉ có một đứa con gái này, ngày đêm chăm nom, canh chừng giấc ngủ, nuôi nấng mười mấy năm trời chưa từng rời nửa bước. Lần này đưa nó đi, lòng ta như bị xé mất một nửa. Bà chăm sóc ta mấy chục năm, còn thân hơn mẹ ruột, ta chỉ xin bà một điều, dù trời có sập xuống, nhất định đừng để A Nhu gặp chuyện gì, coi như nó là cháu gái ruột của bà vậy…"
Vú Đỗ nước mắt giàn giụa: "Tiểu thư cứ yên tâm, dù có đói chết, mệt chết, ta cũng tuyệt không để tiểu cô nương chịu thiệt một chút nào!"
Phu nhân Phùng cười thê lương, ngây ngẩn nhìn Ký Nhu, khẽ than: "Con gái của ta ơi…"
Rồi ôm nàng thật chặt, hôn liên tục lên trán, lên tóc. Nước mắt nóng hổi rơi ướt cả mặt nàng, thấm vào cổ, lạnh ngắt. Ký Nhu bất an vùng vẫy, kéo tay mẫu thân nói: "Mẫu thân, lên xe đi mà! Mau lên!"
Kiến Hỉ rụt rè kéo tay Ký Nhu: "Tiểu thư, phu nhân phải ở lại thành hầu hạ lão gia, quân Chu sắp vây thành rồi, trong phủ nô bộc đều bỏ trốn cả…"
Phu nhân Phùng lấy tay che miệng, toàn thân run rẩy, khóc nức nở không thôi. Bà vú cắn răng kéo Ký Nhu ra khỏi lòng mẫu thân nàng, trong đêm khuya thanh vắng, giữa không trung vang lên tiếng roi vun vút, xe ngựa lại lăn bánh.
Ký Nhu đẩy Kiến Hỉ ra, giãy giụa muốn nhảy xuống, nhưng bị bà vú giữ chặt, không động đậy được, chỉ còn cách vươn một tay ra ngoài, khản giọng gào lên: "Mẫu thân!"
Con ngõ hẹp dài không thấy cuối, giữa hai bức tường thấp, ánh trăng lạnh lẽo hắt bóng xuống nền đá xanh. Bóng dáng cô độc của phu nhân Phùng cũng dần tan biến .
Tới hừng đông, xe ngựa đã rời khỏi thành. Ký Nhu vừa khóc vừa ngủ thiếp, tỉnh dậy lại khóc, mơ mơ màng màng qua một ngày. Tới chiều muộn, họ đến thành Bộc Dương, xe dừng lại, bà vú vén rèm nhìn ra, thấy hơn trăm người ăn mặc rách rưới, mặt mũi lấm lem, đang túm tụm dưới chân tường thành. Cửa thành đóng chặt, binh lính mặc giáp đi đi lại lại trên tường, hoàn toàn làm ngơ với dân chúng bên dưới.
Bà vú nghiêm mặt, bảo phu xe: "Yến Vũ, ngươi đi hỏi xem có chuyện gì."
Yến Vũ dạ một tiếng, buông roi, nhẹ nhàng nhảy xuống, chen vào đám người. Hắn vốn là thị vệ thân cận của tướng quân Phùng, thân hình cao lớn, chẳng mấy chốc đã đến chân thành, nói mấy câu với binh sĩ rồi quay lại, mặt mày nhăn nhó: "Thành thủ Phổ Dương sợ gian tế quân Chu trà trộn vào dân thường, nên ra lệnh đóng chặt thành, cấm ra vào."
Bà vú trầm ngâm, moi mấy thỏi bạc trong túi, dúi vào tay hắn, ra hiệu: "Ngươi thử lại xem sao".
Yến Vũ giấu bạc vào tay áo, đi không bao lâu đã quay lại, khẽ lắc đầu. Mặt bà vú sầm xuống, nhìn về phía cửa thành mà khạc một bãi: "Chúng ta đường đường là thân quyến của một võ tướng , chẳng ăn của hắn một hạt cơm, uống một ngụm nước, mà cũng không được đi đường hắn trấn giữ? Quân Chu mù mắt sao không tới vây luôn thành hắn đi?"
Yến Vũ khom người cung kính : "Chúng ta muốn qua sông Trường Giang, cũng không nhất thiết phải đi qua Phổ Dương. Có điều giờ đã tối, nếu vòng đường khác e rằng không kịp. Hay là nghỉ ngoài thành một đêm, rồi sớm mai lên đường?"
"Nghỉ lại một đêm đi."
Vú Đỗ thở dài, buông rèm xuống. Bên trong xe, hai cô gái nhỏ đang nép vào nhau ngủ say, như cặp chim non thân thiết. Trên má Ký Nhu vẫn còn vương nước mắt, đôi lông mày đen dài khẽ nhíu, hàng mi rậm như cánh bướm khẽ run.
Bà vú dịu dàng vuốt má nàng, khẽ thở: "A Nhu đáng thương của ta…"
Ký Nhu bị đánh thức bởi động tác ấy, dụi đôi mắt sưng vù như trái đào, giọng khàn đặc hỏi: "Vú ơi, mình tới Kim Lăng rồi sao?"
"Sắp đến rồi ". Vú Đỗ cười, "A Nhu ngủ thêm chút nữa, sáng mai lại đi tiếp."
Ký Nhu tựa vào vách xe ngồi dậy, nhìn ra ngoài ngẩn người:
"Vú ơi, con nhớ cha mẹ lắm, hay là mình quay lại đi? Dù quân Chu có tới, cũng chẳng sao, cha có nhiều binh lắm, chắc chắn sẽ đánh đuổi được bọn họ!
"Hồ đồ! ". Vú Đỗ lập tức sa sầm mặt, giật rèm từ tay nàng kéo xuống. Xe lập tức chìm vào bóng tối. Bà nghiêm giọng răn: "Tiểu thư, người đã mười bốn tuổi, là người lớn rồi, nói gì cũng phải biết suy nghĩ. Phu nhân giấu lão gia, nửa đêm đưa người ra khỏi thành, chẳng phải vì muốn người bình an đến phủ dì ở Giang Nam sao? Dọc đường Yến Vũ, Kiến Hỉ, cả ta đều thấp thỏm lo âu vì ai? Bây giờ người nói không đi là không đi, chẳng phải ép phu nhân trách phạt ta sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!