Buồng hạng hai của con tàu chở khách thuộc hãng Thái Cổ tuy khá rộng rãi, nhưng trang thiết bị thì đơn giản. Dưới cửa sổ đặt hai chiếc trường kỷ song song, ở giữa kẹp một chiếc bàn góc cạnh đã được mài tròn thành dáng cong. Trên mặt bàn trải một tấm khăn lanh hoa vụn màu xám sẫm, bốn phía buông xuống những dải tua dài thườn thượt.
Trường kỷ bọc da, còn màu sắc thì Trúc Quân đoán rằng ban đầu hẳn là màu tím hoa hồng nước Anh. Qua bao năm tháng, lớp da ấy phai dần, biến thành thứ đỏ cao su nửa cũ nửa mới.
Chính giữa ghế có hai vệt đỏ nhạt, không đậm nhưng lại rất bắt mắt, là dấu vết mông người ngồi lâu cọ xát mà thành, tròn và loang ra ngoài, mềm nhũn, trũng xuống.
Trúc Quân thấy cũng buồn cười. Khi ngồi xuống, trong lòng nảy sinh chút phản kháng, cố ý muốn tránh đi, không muốn trở thành một trong muôn ngàn người giống nhau.
Nhưng rất nhanh, cô đã từ bỏ.
Bởi vì đó quả thực là vị trí tốt nhất.
Phu khuân vác mang tới chiếc vali da lớn, còn cô tự ôm trong lòng một chiếc nhỏ.
Cô kéo khoá, lấy ra một bình nước, thêm một nải chuối và một hộp cơm, chẳng mấy chốc đã bày kín cả mặt bàn.
Lúc này cô mới phát hiện, khăn trải bàn không phải vốn dĩ màu xám sẫm, màu nguyên thủy của nó hẳn là trắng như tuyết hoặc vàng ngà.
Trên vách khoang đóng một hàng móc đồng, cô treo chiếc khăn bông mới lên đó, rồi cũng tháo khăn choàng cổ treo lên. Khăn choàng quá dài, cô còn phải tự tay quấn thêm mấy vòng.
Thu xếp xong hành lý, cô định ra ngoài khoang rửa tay. Nhưng nơi này không giống khoang hạng nhất có phòng vệ sinh riêng, mà phải dùng chung với người khác. Hành lang lại hẹp, đúng lúc hành khách kéo vali lớn nhỏ lên tàu tìm khoang, ai nấy đều cực kỳ khó chịu với những người đi ngược chiều chắn lối.
Nghĩ một chút, cô lại thôi.
Lúc ấy, Trúc Quân đứng bên cửa sổ nhìn ánh hoàng hôn rơi trên boong tàu, trong lòng dâng lên một nỗi bùi ngùi, như thể lại quay về ba năm trước.
Khi đó, cô cũng từng đứng như vậy, nhìn vầng tà dương rực lửa.
Cảnh cũ không đổi, chỉ có tâm cảnh đã hoàn toàn khác.
Hương tuyến trong lư đồng cháy hết, làn khói cuối cùng lượn lờ bay lên. Ánh sáng nhạt xuyên qua khe cửa sổ sơn đỏ sậm, khiến căn phòng nửa sáng nửa tối.
Không khí lạnh lẽo ập thẳng vào gò má Trúc Quân, mồ hôi thấm vào những sợi tóc tơ rối ở bên mai.
Ánh mắt cô dừng lại nơi một hàng tua rèm màu tuyết lý thanh rủ xuống từ đỉnh màn sa. Những dải tua ấy lay động theo nhịp điệu của người đàn ông bên cạnh, lúc dày lúc thưa, lúc nhanh lúc chậm, khiến trước mắt cô hoa lên.
Đám hầu đã dậy cả, tiếng nói chuyện, tiếng quét dọn, tiếng đổ nước rửa mặt, tiếng bồn cầu xả nước ầm ầm, còn thấp thoáng cả tiếng mèo kêu chó sủa.
Cô bắt đầu đẩy vào ngực anh, th* d*c hỏi: "Trời sáng rồi, anh không đi làm việc sao?"
"Chuyên tâm chút đi!"
Người đàn ông dường như không hài lòng với sự thúc giục của cô, nắm lấy phần thịt đùi cô bóp mạnh một cái. Cô đau đến khẽ rên, ngước nhìn gương mặt anh, dù đang chìm sâu trong d*c v*ng, nhưng vẫn phẳng lặng không gợn sóng.
Trúc Quân dùng hai năm hôn nhân để hiểu người đàn ông này.
Ngày mới lấy anh, lòng cô nóng bỏng bao nhiêu thì bây giờ lạnh lẽo bấy nhiêu.
Cô không sao nắm bắt được anh. Dẫu rằng khi cô lâm vào cảnh túng quẫn nhất, bất lực nhất, chính anh đã cưới cô, cho cô áo gấm cơm ngon, khiến cô không cần vì cuộc sống mà bôn ba.
Trong một khoảnh khắc quỷ thần xui khiến, cô đưa tay vuốt lên gò má anh.
Người đàn ông khẽ sững lại, chăm chăm nhìn vào mắt cô. Ánh mắt anh sắc bén vô cùng, như thể đã nhìn thấu những bí mật sâu kín nhất mà cô cất giấu.
Trúc Quân chột dạ, quay mặt đi chỗ khác.
Lúc này anh không còn tâm trí để để ý đến cô. Mồ hôi mịn rịn trên trán anh, quai hàm càng thêm căng cứng, yết hầu cuộn lên hai lần, rồi anh bất chợt cúi xuống, hôn chặt lấy môi cô.
Anh đứng dậy xuống giường, cầm lấy quần áo. Hàng tua rèm tuyết lý thanh trên đỉnh giường chậm rãi ngừng lay động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!