Chương 47: Sấm thu

Ngoài cửa sổ "ầm" một tiếng long trời, sấm nổ ngay trên mái hiên. Một con mèo lớn lông vằn như da hổ chui vào phòng theo khe rèm, lắc lắc người.

Mấy đôi tay xào xạc xoa rửa quân mạt chược, nhưng đều rất chú ý, không chạm vào tay nhau. Bóng đèn bỗng tối đi, nhấp nháy hai cái, rồi "phựt" một tiếng lại sáng trắng lạnh lẽo.

Bà Diêu bĩu môi: "Dạo này điện áp lúc nào cũng không ổn, cháy mất mấy bóng đèn rồi!"

Bà Lý liếc ra ngoài cửa sổ âm u, lộ vẻ kinh ngạc: "Mọi người có từng nghe thu sang mà lại có sấm không?"

Anh Trân nói: "Ở quê có câu tục ngữ, "thu phân sấm động, trộm cướp đầy đồng". Thường là điềm không tốt cho mùa màng."

Bà Diêu thay bà Triệu sờ bài, rồi sờ phần mình, vừa hỏi: "Bà Nhiếp, nhà ngoại cô trước kia làm nghề gì?"

"Nhà có ruộng, ruộng trồng gì thì bán nấy."

Bà Lý nói: "Có ruộng là tốt, bây giờ có tiền có nhà có cổ phiếu, cũng không bằng có ruộng!"

Anh Trân lắc đầu: "Mấy năm trước khi cha mẹ tôi còn sống thì còn tạm được, về sau thiên tai nhân họa, anh chị lại không giỏi quán xuyến, dần dần bỏ hoang cả."

Nhất thời không ai lên tiếng, cũng chẳng mấy ai muốn nghe những chuyện ấy. Đều là quan phu nhân, ngày ngày ca múa yến tiệc, chỉ thấy nỗi khổ dân gian chẳng qua là mấy hàng chữ chì trên báo, vài câu hát trong tuồng tích, nhiều lắm là lời khoác lác của đám họ hàng nghèo đến xin xỏ, chỉ đủ làm đề tài trà dư tửu hậu cho cuộc sống an nhàn của họ, ngoài ra chẳng còn gì khác.

Bà Diêu chuyển đề tài: "Bà Nhiếp là người Tô Châu, có quen Thư ký Phạm không? Thư ký Phạm cũng người Tô Châu đấy!"

Anh Trân cười lắc đầu: "Tô Châu tuy nhỏ, nhưng muốn người người đều quen biết thì cũng không dễ."

Bà Lý vê một viên ô mai bỏ vào miệng ngậm, nói: "Tôi nhớ ngài Diêu cũng là người Tô Châu phải không? Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng, Tô Hàng lắm nhân tài!"

Bà Diêu nói: "Anh ấy chỉ tính là nửa người Tô Châu. Tổ quán ở Tô Châu, nhưng từ nhỏ đã theo cha mẹ họ hàng định cư ở Nam Kinh, chỉ đến kỳ tế lễ mới về quê, sau này làm quan, trăm công nghìn việc, cha mẹ qua đời, lại chưa từng thấy anh ấy quay về nữa."

"Chị có từng theo ngài ấy về tổ quán chưa?"

"Mỗi lần định đi cùng thì đều trùng trặc, lỡ mất."

"Chuyện khéo thật đấy." Bà Lý cười khẽ lẩm bẩm: "Nói cho cùng, là rừng nhà họ nhỏ quá, không dung nổi con phượng hoàng vàng như chị."

Sợ Anh Trân nghe không hiểu, bà ta lại bồi thêm: "Nhà họ Diêu làm thương, nhà mẹ đẻ của bà Diêu thì đời đời làm quan, nếu không có sự nâng đỡ bên ngoại, ngài Diêu chưa chắc đã có được ngày hôm nay hiển hách thế này……"

"Bây giờ nhắc những chuyện ấy làm gì!" Vành mắt bà Diêu đỏ lên, giọng trầm uất khó nói: "Phượng hoàng quá thời còn không bằng gà, anh em bên ngoại đứa nào cũng chẳng nên thân, trái lại đều phải dựa hơi anh ấy mà sống, tôi giờ còn có thể làm sao được nữa……"

Chị ta còn chưa dứt lời, đã nghe rèm cửa xào xạc rung động, có người bước vào, vừa cười vừa nói: "Bắt đầu xoa mạt chược rồi à? Có ai giữ phần bài cho tôi không?"

Là bà Triệu.

"Không giữ phần cho cô, ba chúng tôi cũng đánh không nổi mạt chược." Bà Lý ngước mắt nhìn bà Triệu đi tới: "Trong tay cô xách cái gì đấy?"

Bà Triệu ngồi xuống, đưa chiếc gối bọc vải gấm trong tay cho bà Diêu: "Này, tặng chị! Kích cỡ vừa khéo để phối với cái vỏ gối đỏ tôi tặng chị lần trước."

"Cô phải tốn tiền khó nhọc mua cái này làm gì." Bà Diêu không chịu nhận, chỉ nói: "Tôi đã bảo mấy bà vú làm mấy chiếc gối hoa cúc rồi, đặt sẵn một cái trong phòng cô."

Bà Triệu cười: "Tặng chị cái gối thôi, tôi vẫn tặng nổi." Rồi lại làm ra vẻ úp mở: "Cái gối này ngoài chợ hiếm lắm, nói ra sợ dọa chết chị."

Mấy người đều tò mò, bà Lý ra sức xúi: "Cô nói đi, để cô dọa chết tôi xem!"

"Bên trong nhồi toàn là phân tằm!"

"Phân tằm? Phân tằm là cái gì?"

Anh Trân mím môi cười: "Chính là phân con tằm đấy!"

"Triệu Ngọc Cầm, cô dám trêu tôi à!" Bà Diêu trừng mắt mắng yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!