Chương 38: Kín kẽ

Mỹ Quyên lười dùng dao nhỏ gọt, chỉ cầm một củ mã thầy rồi tỉ mẩn bóc vỏ từng chút một, vừa liếc mắt sang Nhiếp Vân Phiên cười: "Ba lộ tẩy rồi nhé! Cá đù vàng đâu phải cứ quăng cần bừa bừa là câu được? Lại còn to thế này hẳn hai con!"

Nhiếp Vân Phiên cũng cười, không có ý phủ nhận. Mỹ Quyên hỏi tiếp: "Không phải ba nói sang Kim Sơn ở thêm hai ngày à? Không đi sao?" 

Dạo này Nhiếp Vân Phiên đang qua lại nóng bỏng với cô đào thanh quan ở Tuyết Hoa Đường tên Trương Ngọc Khanh. Vốn hắn định giành lấy "đầu trù", lễ kim cũng chuẩn bị xong, bày tiệc xong hôm nay sẽ đưa cô ta sang Kim Sơn đi chơi. Ai ngờ mẹ cô ta ngồi đấy chém giá, đột nhiên đòi thêm hai thỏi cá vàng nhỏ nữa, hắn làm gì có. Bà ta lập tức trở mặt tại chỗ, dẫn người bỏ đi.

Hắn đành cụt hứng quay về phủ, đi ngang chợ rau, dứt khoát mua luôn hai con cá đù vàng to về ăn cho hả giận.

"Lười đi!" Hắn uể oải nhấp trà., "Giờ là thời tiết gì nữa, cuối thu! Ven biển gió to, thổi vào tận kẽ xương, khớp đau nhức." 

Mỹ Quyên cuối cùng cũng bóc xong củ mã thầy, bóc rách be bét, móng tay cũng sưng đau, cô ta nhíu mày nói: "Cậu Diêu muốn dẫn con đi nhà hàng Quốc Tế ăn đồ Tây!"

"Chúng mày sắp thành rồi à?" Nhiếp Vân Phiên mừng ra mặt. "Con mà bám được cậu ta thì cả đời vinh hoa phú quý khỏi lo tiền bạc nữa, nhà mình cũng được thơm lây!" 

Mỹ Quyên bĩu môi: "Cô Mã bọn họ chê con quê mùa nghèo kiết!"

Nhiếp Vân Phiên không cho là đúng: "Nghèo cái gì mà nghèo! Hôn nhân coi trọng môn đăng hộ đối, nhà họ Diêu giờ tuy giàu có quyền thế, nhưng nền móng mỏng. Nhà mình giờ tuy không như trước, nhưng cũng là danh môn vọng tộc mấy triều. Kết thân thì đúng là danh lợi song thu. Nhà họ Diêu mà có tầm nhìn, kết thông gia với nhà mình là thích hợp nhất." 

Mỹ Quyên nghe đúng ý, kéo tay hắn cười: "Đi nhà hàng Quốc Tế thì không thể xuề xoà, ba cho con tiền, may một cái sườn xám mới!" 

Nhiếp Vân Phiên sợ nhất ai nhắc đến tiền, liền đẩy đi: "Hỏi mẹ con mà xin!" 

"Tưởng con chưa xin chắc!" Mỹ Quyên ấm ức, "Mẹ không cho, cứ chỉ dâu mắng hòe, làm tổn thương lòng người!" Cô ta lại hỏi: "Ba, tiền của ba đâu?" 

Nhiếp Vân Phiên cười: "Đừng có ngó vào tiền trong tay Ba. Con biết Ba chỉ có một hoa hai thôi, còn đang gánh nợ đấy!"

Mỹ Quyên bày kế: "Dì ba có tiền mà!"

"Đừng nhắc đến ả ta!" Nhiếp Vân Phiên hừ lạnh một tiếng. "Ả với ba chuyện gì cũng trăm chiều thuận theo, chỉ có tiền là giữ chặt còn hơn giữ con ngươi trong mắt. Ngày trước ba còn từng mượn ả đôi lần, thế là suốt ngày tính lãi cộng lãi đòi ráo riết, giờ càng khỏi mơ."

Mỹ Quyên thở dài một hơi: "Mẹ nhất định không chịu cho đâu, đến cả canh dầu đậu phụ với miến cũng không chịu mua."

Nhiếp Vân Phiên im lặng giây lát, hạ thấp giọng nói: "Đừng nghe mẹ con khóc nghèo. Cô ta nhiều tiền lắm! Chỉ tiếc là không nỡ đem ra tiêu."

"Thật á?"

"Của hồi môn cô ta mang theo rất nhiều. Con đâu biết nhà ngoại con năm đó giàu thế nào, nói bạch ngọc làm nhà, vàng làm ngựa cũng không quá. Nếu không thì ba cưới cô ta làm gì…"

Đồ rẻ rách! Ba chữ ấy hắn nuốt lẫn vào nước trà, rồi nhíu mày cười: "Chỉ tiếc ông cậu lớn là loại A Đẩu đỡ không nổi, phá sạch gia nghiệp."

Hắn lại nói nhỏ: "Mẹ con đem mấy thứ đáng giá… không biết giấu ở đâu rồi!"

Mỹ Quyên ngước mắt nhìn hắn, như không hiểu câu đó có ý gì. Nhiếp Vân Phiên nói lấp lửng: "Ba tìm khắp rồi. Con thông minh hơn ba, con tìm lại thử xem."

Mỹ Quyên nhìn chằm chằm phần củ mã thầy trắng trong nước sạch, không nói gì, nhưng tâm tư đã bắt đầu động. 

Bà Diêu đợi kẻ hầu bày cơm tối xong, sai mẹ Lưu đi gọi thiếu gia. Một lúc sau, Diêu Tô Niệm mí mắt lờ đờ đi tới. Bà Diêu sa sầm mặt dặn Tiểu Thúy: "Bưng chậu nước nóng tới cho thiếu gia rửa mặt."

Tiểu Thúy biết ý, đi vắt khăn mặt nóng đem lại.

Diêu Tô Niệm lau tay lau mặt, vừa hỏi: "Chỉ có hai người mình thôi ạ? Ba đâu?"

Bà Diêu xới cơm cho anh ta, giọng cứng nhắc: "Thư ký Phạm nói ba con đi Nam Kinh rồi!" 

Diêu Tô Niệm chỉ nói: "Con không đói."

Anh ta liếc qua mấy món: "Canh gì thế này? Múc cho con một bát là được!" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!