Anh Trân thở dài nói: "Trước kia anh ấy làm thư ký ở tòa án, chủ yếu ghi biên bản lấy lời khai, sắp xếp hồ sơ, thỉnh thoảng còn kiêm luôn việc hành chính lặt vặt. Tất cả cũng nhờ hồi còn học tư thục, anh ấy luyện được một tay chữ thể các bộ rất đẹp. Bây giờ thì suốt ngày ở không trong nhà, cũng chẳng ra ngoài tìm việc. Tháng trước có bạn rủ hùn vốn mở xưởng, nhưng bà cụ trong nhà sống chết không đồng ý, nói là làm nhục gia phong, bà rất coi thường giới buôn bán."
Nói thì nói vậy, cũng là tự tô son trát phấn cho mình. Thực ra cuộc sống trong nhà ngày càng túng thiếu, bà cụ dù có cố chấp đến đâu cũng phải cúi đầu trước thực tế, phản đối lấy lệ vài câu rồi cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Sở dĩ việc không thành là vì cần một khoản tiền góp vốn khá lớn, nhà họ không có tiền, mấy ông bác lại cho rằng đây là cái bẫy, bà cụ tin họ, nghĩ ai muốn tự giày vò thì tự đi mà giày vò, bà thì một xu cũng không chịu bỏ ra phụ thêm.
Anh Trân mỉm cười: "Em rể địa vị cao, quan hệ rộng, nếu có thể giới thiệu cho anh ấy một việc nhỏ làm tạm, vậy thì tốt quá rồi."
Nói câu này, gò má cô nóng ran, có cảm giác xấu hổ chẳng khác nào phải để nữ giúp việc trong nhà ứng tiền mua thịt mua rau.
Sắc mặt bà Triệu có phần khó xử, Anh Trân nhìn mà thấy chói mắt, bèn vớt vát thể diện: "Chỉ nhờ em để tâm giúp là được, thật ra cũng không gấp lắm."
Lúc này bà Triệu mới chậm rãi lên tiếng: "Chị đừng trách em không chịu giúp. Tuần trước bà Lý lỡ miệng nói vài câu, về nhà em liền gọi điện cho Thúc Bình, định giúp anh rể, ai ngờ còn bị Thúc Bình mắng cho một trận. Vụ án năm đó của anh rể, làm rùm beng đến mức trung ương ai ai cũng biết, nổi tiếng cả nước, còn có ghi chép đàng hoàng…" Bà Triệu ngừng một chút rồi kết luận: "Chuyện này khó làm lắm!"
Anh Trân chỉ "à" một tiếng, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm, không ai nợ ai như vậy cũng chẳng có gì không tốt.
Hai người nhất thời đều không nói gì, lặng lẽ nghe tiếng thìa bạc nhỏ khuấy cà phê, vô tình chạm vào thành tách kêu lanh canh, nghe như gõ tam giác sắt, tấu lên một khúc "gặp nhau chi bằng nhớ nhau".
Bà Triệu như chợt nhớ ra điều gì, nói: "Thanh Minh vừa rồi em có về Tô Châu tảo mộ, tình cờ gặp anh chị của chị ở nghĩa trang. Họ vẫn còn nhận ra em, đợi em hóa vàng xong thì nói chuyện một lát."
Giọng bà có phần cảm khái: "Anh trai chị trông già đi nhiều."
Anh Trân bật cười khúc khích: "Chị còn nhớ hồi đó em một lòng một dạ muốn lấy anh ấy cơ mà! Khăn tay, túi thơm, túi hương em tặng không ít, còn lén lút sau lưng chị đưa cho anh ấy một đôi lót giày, thêu hình một cặp uyên ương đùa nước."
Bà Triệu nhớ lại cảnh hai anh em họ cầm đôi lót giày ra trêu chọc mình, nét mặt không mấy vui vẻ.
Anh Trân nói tiếp: "Em có biết vì sao hồi đó anh ấy không nhận tình ý của em không? Là vì chê răng em không đẹp, nói rằng hôn nhau như vậy thì bốn hàng răng sẽ va vào nhau lách cách, còn cắn rách cả môi."
Bà Triệu lẩm bẩm một câu: "Chuyện từ đời nào rồi, còn nhắc tới làm gì?"
Nhưng rốt cuộc vẫn không cam lòng, châm chọc nói: "Răng của chị dâu em, cũng có thấy đều đặn gì cho cam."
"Vốn là hàm răng nếp rất đẹp, sau theo anh trai hút thuốc phiện nặng, hun cho vàng khè, sâu hai cái phải nhổ bỏ." Anh Trân nói: "May mà em không gả cho anh ấy!"
Bà Triệu đưa tay vén mớ tóc rơi bên tai, đổi sang chuyện khác: "Hôm ở nghĩa trang, em nghe anh trai chị nói từ sau khi chị lấy chồng về Thượng Hải thì gần như cắt đứt liên lạc. Trong nhà liên tiếp xảy ra chuyện, anh ấy bận đến đầu tắt mặt tối, cũng không rảnh để để ý tới chị. Bây giờ thì lại rảnh rỗi, dự định lên Thượng Hải thăm chị. Hai người đã gặp nhau chưa?"
Anh Trân chỉ lắc đầu.
Bà Triệu cười nói: "Rồi hai anh em nhất định sẽ gặp nhau thôi. Lúc anh ấy nói muốn lên thăm chị, thái độ rất kiên quyết." Lại bồi thêm một câu: "Chị rồi sẽ biết anh ấy đã phong sương thế nào."
Giọng điệu không hiểu sao lại có vẻ nhẹ nhõm.
Anh Trân nhìn ra ngoài cửa sổ. Nơi chân trời, hoàng hôn và mây chiều cùng bay, ánh sáng phản chiếu lên mặt kính cửa sổ sát đất. Sau khi Mỹ Quyên rời đi, bà Triệu đã đổi sang chỗ ngồi của cô bé, tiện cho hai người ngồi đối diện nói chuyện.
Chỉ thấy một quầng sáng vàng óng như chiếc vòng ánh sáng cài hai bên tai, vầng trán rộng nhẵn nhụi, đôi mắt tròn, giữa mày có một nốt ruồi son, trông hệt như một pho Quan Âm Bồ Tát phổ độ chúng sinh.
Trong lòng Anh Trân rất khinh thường.
Anh Trân xuống khỏi xe kéo, móc ví da trả hai mươi đồng. Phu xe "hừ" một tiếng, không chịu đi: "Phu nhân, cho thêm hai đồng tiền trà nữa đi! Người nghèo dãi gió dầm mưa, khổ lắm!"
Anh Trân chẳng ngoảnh đầu, đi thẳng về phía cổng lớn. Gã gác cổng Thường Quý kính cẩn bước lên, khom lưng gọi một tiếng Mợ Năm: "Có ba người đến tìm bà, tự xưng là bên nhà cậu ở Tô Châu. Tôi không dám cho vào, vừa khéo gặp Cậu Năm, lão gia nói đúng là người quen, nên sai Trường Tùy với Phúc An dẫn họ vào phòng rồi."
Tim Anh Trân bỗng chậm lại một nhịp. Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới, trên đời thật có chuyện huyền diệu đến vậy.
Cô giơ tay vén mớ tóc rơi bên mai, thực ra chẳng có gió, "ừm" một tiếng định bước đi, Thường Quý vội nói: "Bà Lớn dặn, Mợ Năm vừa về tới thì ghé qua chỗ bà ấy trước."
Anh Trân mím môi tiếp tục đi. Ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu lên bức tường trắng mài nước, ánh lên màu vàng cũ kỹ. Mấy cây ngô đồng đã rụng trơ lá, chỉ có khóm cúc móng cua đỏ thắm đang nở rộ. Cổng viện của Bà Lớn lặng lẽ mở rộng, liếc mắt là thấy tấm rèm buông ở gian chính, không có ai. Cô bước qua bậc cửa, dường như mọi thứ mới sống động hẳn lên: từ trong khung cửa sổ truyền ra tiếng cười, một con mèo mướp to chậm rãi vểnh đuôi đi khuất, rèm cửa xào xạc lay động.
Nha đầu A Xuân tiễn một vị tiên sinh mặc trường bào áo khoác ra ngoài. Anh Trân dùng khăn tay che trán, đứng yên tại chỗ, đợi người kia đi gần mới mỉm cười nói: "Ông Vi đến rồi."
A Xuân thì gọi một tiếng Mợ Năm, rồi quay vào trong bẩm báo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!