Anh Trân bảo cô ấy bưng trước một chậu nước nóng tới, lại thấy A Xuân như con chuột xám đã sớm lủi mất, cũng chẳng lòng dạ đâu mà hỏi han, bước vào phòng, đá phăng giày ra, chân giẫm lên thảm, kiếm cái ghế ngồi xuống, lúc này mới thở phào một hơi.
Nước trong chậu không tính là bỏng, nhưng gót chân vẫn thấy đau rát hừng hực, cô hít "xì" một hơi lạnh, nhìn thấy trong nước lẫn một vệt đỏ nhạt, dùng khăn bông lau sạch vết nước, Minh Phượng mang i
-ốt với thuốc mỡ tới, không khỏi giật mình: "Da thịt mài nát hết rồi."
Anh Trân chỉ còn tuyệt vọng mà im lặng, bôi thuốc xong, cô không có lấy nửa phần khẩu vị, liền lên giường nằm, chê đèn tuýp quá sáng, bảo Minh Phượng kéo tắt điện đi, ngoài cửa sổ có gió vội vã lướt qua, trong phòng nóng hầm hập, ngoài cửa sổ một mảng lớn mây đỏ như lửa cháy, trong phòng đen kịt, nhưng cũng chẳng cản được ve sầu thu bám trong cành khô gào rống cuồng loạn, nghe đến mức người ta tức ngực, đầu óc cũng nhão nhoét mơ hồ, cô trở mình một cái, Minh Phượng giẫm lên ghế đẩu, tay cầm que diêm mồi lửa thắp sáng lồng đèn ngoài hành lang, thật ra nhiều nhà trong phủ đã không đốt lồng đèn nữa, dùng đèn điện tiện hơn, nhưng bà cụ không chịu, bà có một thứ mê luyến khó dứt với thời cũ, thấy cái gì cũng tốt, người cũng vậy. Người bây giờ đều học hư rồi, cho nên vẫn phải treo lồng đèn, có lồng đèn thì có quy củ, phải giữ lại cái ý vị cổ xưa này.
Trong chiếc gương khắc hoa hình bầu dục khảm ở bàn trang điểm, loang một chút ánh cam vàng, cô hơi ngẩng cổ, trong gương cũng có một người đàn bà hơi ngẩng cổ, cô nheo mắt nhìn cô ta, cô ta cũng nheo mắt đánh giá cô, chỉ lộ nửa khuôn mặt, đờ đẫn không biểu cảm, trông vừa tái nhợt vừa quỷ dị, như con ma bò ra khỏi gương thấy lại ánh mặt trời. Cô hơi bị dọa, trong mắt bất giác rơi lệ, con ma kia thế mà cũng khóc.
Đèn điện "tách" một cái kéo sáng, một luồng mùi nước hoa nồng nặc thẳng tắp chui vào cánh mũi, là Nhiếp Vân Phiên ở trong phòng, nghe hắn cười hì hì hỏi A Xuân: "Sao phu nhân ngủ sớm thế? Cơm tối cũng chẳng động đũa!"
Không nghe rõ A Xuân trả lời ra sao, hắn đi tới trước giường, vỗ vỗ lên sống lưng cô vì nằm nghiêng mà hơi cong lại, sườn xám mềm mịn trơn tuột, dán sát người, đầu ngón tay chạm vào xương bả vai như cánh bướm, như đang v**t v* một con mèo cuộn tròn ngủ, được hưởng thụ lắm, hắn cười hỏi: "Sao thế? Không khỏe à?"
Lại hứng lên bất chợt túm lấy cổ chân cô: "Con nha đầu nói gót chân em bị giày mài nát rồi, để tôi xem!"
Anh Trân sực nhớ tay hắn vừa ôm ấp kỹ nữ, lập tức thấy ghê tởm, cô đá một cái đạp một cái muốn rụt chân về, hắn lại nhất quyết không buông, cứ phải xem, cô nổi cáu, dùng sức thật mạnh, gót chân cọ mạnh qua lòng bàn tay hắn, tuy có vùng ra được, nhưng cũng đau đến mức cô hít ngược một hơi lạnh.
"Sợ cái gì! Tôi còn ăn thịt em chắc!" Nhiếp Vân Phiên hậm hực rụt tay lại, lòng bàn tay dính tơ máu, hắn dùng ngón tay móc lấy bên gối một chiếc khăn lụa xanh hồ.
Anh Trân dứt khoát trở mình ngồi dậy, cười lạnh nói: "Giày này không vừa chân tôi, cái khác đều cũ quá, xấu hổ chẳng dám gặp người, anh đưa tôi ít tiền đồng đi mua đôi mới mà đi, khỏi phải chịu cái khổ Tây dương này nữa."
Nhiếp Vân Phiên cứ nhắc tới tiền đồng là thấy chán ngắt, chút ấm áp vừa nhen lên phút trước lập tức tan sạch, anh thu tay lại nói: "Cô thiếu gì tiền đồng, còn tới hỏi tôi xin!"
Hắn đứng dậy, lảo đảo đi tới bàn liếc một cái đồ ăn, đúng lúc Mỹ Quyên chạy vào, hắn hỏi: "Tự nhiên muốn ăn mì Dương Xuân, thêm một miếng đại bài kho đỏ nữa, Mỹ Quyên, đi Vạn Thịnh Xương ăn mì cùng không?"
Mỹ Quyên xua tay không đi, hắn bèn một mình tiêu sái đi ra ngoài.
Mỹ Quyên chạy tới trước giường, mắt sáng rực: "Mẹ hôm nay đi nhà bà Diêu đánh mạt chược à?"
Anh Trân gật đầu, Mỹ Quyên sốt ruột hỏi: "Chuyện ấy có nhắc tới không?"
Anh Trân biết con gái hỏi chuyện gì, chỉ nói: "Bà Mã, bà Tiết, bà Triệu với bà Lý đều ở đó, họ không hỏi, chỉ mải đánh mạt chược, mẹ sao tiện hỏi, hỏi thì mất giá lắm!"
Mỹ Quyên nghĩ nghĩ cũng có lý, cảm giác hưng phấn lúc tới vơi đi quá nửa, cúi đầu nhìn gót chân cô đỏ tươi rỉ máu, nói để con đi lấy thuốc mỡ bôi cho mẹ, Anh Trân gọi giật cô bé lại: "Lấy túi xách tay của mẹ tới đây."
Mỹ Quyên lấy tới, Anh Trân thò tay vào rút ra chiếc khăn lụa ấy, đưa cho cô bé, nói: "Bà Diêu tặng đấy, hàng Tây mang từ Anh quốc về."
Xé lớp giấy bóng kính ra, màu hồng hồng như hồng hồng màu hồng hồng quả hồng chín nhạt, hoa văn trên đó rất trừu tượng, như mây ráng, như rừng phong, như pháo hoa… một cảm giác hiu hắt lặng lẽ.
Mỹ Quyên ghé sát gương, quấn quanh cái cổ thon thon buộc thành một cái nơ bướm, soi đông soi tây, cô bé rất vừa lòng, lại cứ phải hỏi: "Mẹ, đẹp không ạ?"
Anh Trân thấy con gái đeo lên rốt cuộc vẫn hơi già dặn.
–
Nhà họ Diêu ba người có thể ngồi lại ăn cùng nhau một bữa là chuyện cực hiếm.
Diêu Khiêm ở chức cao, mỗi ngày công vụ tiếp khách quấn thân, sáng đi tối về; con trai Diêu Tô Niệm du học nhiều năm, trong nhà mười phần thì tám chín phần chỉ còn lại mỗi bà Diêu, ăn sáng, ăn trưa, ăn tối.
Bà Triệu dẫn Trúc Quân đi Đại Quang Minh xem phim rồi.
Vui nhất là bà Diêu, cố ý thay một tấm khăn trải bàn khác, là len trắng mua lúc rảnh rỗi, tự tay mình móc từng mũi từng mũi, còn móc cả nho tím, từng chùm từng chùm đong đưa rủ xuống. Ngay trước mặt Diêu Khiêm là một chùm nho tím, anh hơi nhíu mày nhưng không nói gì, con hầu A Quế bưng cái đĩa sứ tròn to đặt phịch xuống đó, đĩa lại hơi kênh, chùm nho tím cũng bị đè bẹp.
Món đều là các món miền Nam anh thích ăn, nhưng cũng đặc biệt làm cho Diêu Tô Niệm một phần bít tết, ăn kèm salad và khoai tây chiên, còn có một giỏ bánh mì nhỏ, đặt của Hồng Phòng Tử, mang tới vẫn còn nóng dầu tí tách.
Diêu Tô Niệm đợi cha động đũa gắp món trước, lúc ấy mới cầm dao nĩa lên, thong thả từ tốn ăn.
Bà Diêu chợt nhớ ra gì đó, cười nói: "Hai người có uống rượu không? Có một chai vang đỏ Pháp, bà Mã tặng đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!