.
- Keo đi đâu rồi hả ông! Suốt ngày hôm nay cháu chả thấy cậu ấy nữa?
- Bắt đầu nhớ nhung người ta rồi hả?
- Lee Kang Ma cười cười
- Vậy mà lúc hỏi có thích không cứ chối đây đẩy!
- Không phải vậy, cậu ấy là người đầu tiên coi cháu là bạn, thậm chí còn cứu cháu nữa, nên cháu quan tâm như bạn bè ấy mà.
- Ha ha ha! Anh xem con nhóc nhà anh giảo biện này.
- Cháu không có giảo biện, cháu không thích kiều người như Keo.
- Vậy cũng tốt!
- Lee Dea Si nói chen ngang, giọng điệu bình thản
- Lúc này chúng ta và Hoàng Anh Kiệt không nên có quan hệ là tốt nhất.
- Hoàng Anh Kiệt?
- Quan hệ gì?
- Ông nói thế là sao ạ?
- Keo chính là Hoàng Anh Kiệt. Hôm qua hắn tới, tự mình bộc lộ thân phận và bàn chuyện hợp tác với ta.
- Ông nói đùa cháu à? Làm thế quái nào mà tên đó có thể là?
- Im!
- Lee Kang Ma cắt lời cháu gái, chuyện cha hắn thả Hoàng Anh Kiệt mà lộ ra e là chả hay ho gì cả.
- Cha và hắn đã thỏa thuận cái gì vậy?
- Lee Kang Chul dè dặt hỏi, nhưng vào đúng trọng tâm vấn đề.
- Hắn đang rút quân vè miền ngược, củng cố lại lực lượng. Và trong vòng 10 năm tới, hai bên sẽ không xâm phạm lẫn nhãu. Đồng thời, toàn bộ dân ở huyện Hồng này hắn cũng làm công tác tư tưởng từ trước, khi họ nổi dậy làm binh lính thì là vì người Chiêm cướp phá, nay nếu ta để dân yên, họ sẽ sống như dân lành và nộp thuế như bình thường.
- Và cha tin điều đó có lợi cho ta ư?
- Ta tin thế. Ít nhất thì nó cũng có lợi cho chúng ta ở thời điểm này.
- Chỉ vậy thôi mà cha thả hắn đi.
- Lee Kang Ma nheo mắt
- Hắn tặng ta tổng cộng ba thứ quà, thứ đầu tiên gọi là Song Hỉ Lâm Môn, chính là hai điều mà ta vừa nói. Món thứ hai gọi là Tam Gia Phân Tấn.
- Chuyện ba nhà Triệu, Ngụy, Hàn sau khi diệt Trí Bá đã cùng nhau chia ba nước Tấn thì liên quan quái gì tới.
- Lee Mi Na ngạc nhiên hỏi
- Người ta nói ý từ thôi chứ đâu ai xổ toẹt ra như con. Tam Gia Phân Tấn, nói đơn giản là muốn để Thủy Quân Trung Ương, Quân Nam Bình và Quân Hồng Bàng tiếp tục duy trì việc cai trị tại nơi đây, tại chính huyện Hồng này. Nhiệm vụ chúng ta được giao là xây dựng một lực lượng hải quân hùng mạnh như đạo quân đã từng có ở Cao Câu Ly, mà muốn có được một đạo quân như thế, ta phải sắm vũ khí, làm tàu thuyền, đúc pháo, đào tạo lính, không cái nào không tiêu bạc vạn.
Tiền chi trả ở đâu mà ra, xa thì phải xin trung ương, gần thì ở việc thu tiền thuế má. Với khả năng sản xuất ở đâu, sau khi họ Bùi quay lại kinh thương, tất nhiên sẽ làm thuế má sung túc. Tuy nhiên huyện Hồng dù gì cũng ở Châu Nam Bình, Quân Nam Bình tất nhiên cũng muốn chia một chén canh. Hai phe chúng ta tiếng là thờ chung một chủ, nhưng đừng quên, nơi này núi cao hoàng đế xa. Chúng ta cần có một kẻ thù chung, ít nhất hiện tại cần điều đó, để quân ta có cớ đóng giữ và thu thuế trực tiếp, mà Trần Khoảng cũng vỗ về được bộ hạ của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!