Chương 20: Binh hùng tướng mạnh

- Chúng ta tuyển được tổng cộng 2500 tân quân!

- Hoàng Văn Tâm, đứa em họ đã luôn đi theo cậu từ ngày bắt " Ki Ki" ở trên miền thượng, chuyên làm tay sai vặt, mà gọi một cách hoa mĩ hơn là " Trợ Lý". Hoàng Văn Tâm tỏ ra vui mừng khi thấy được các bản danh sách xin đăng kí tòng quân đến từ những cứ điểm trên khắp huyện.

Trong trướng lúc này có Kiệt, Tâm và các Chỉ Huy Trung Đội và Tiểu Đội đang dự họp. Tổng cộng là 18 Chỉ Huy

Chỉ Huy Trung Đội: Nguyễn Văn Tước, La C"Ranh

Chỉ Huy Tiểu Đội: Lý Văn Sáu, Đỗ Khắc Khoan, Trần Chính Chúng, Đào Mạnh, Vũ Như Văn, Nguyễn Y Vân, Cù Văn Đạo, Chu Văn Tiến, Xá Lá, M" Hả Lu, Ma Krêm, Lả Xủa, Y Hoan, Dù Mí Xâu, E Man Chu, Ha Chu.

Ngoài ra, còn có các Giám Sát

- vốn là người làng Bàng

- hiện đang có nhiệm vụ ở huyện Hồng. Sở dĩ họ toàn là người làng Bàng, là vì nếu để người thượng làm Giám Sát thì khó lòng giúp việc cai trị đất này dễ dàng được.

- Chớ vội mừng, số tân binh ấy không khác gì dê, bọn Chiêm và phỉ thì là hổ là sói. Ngươi có bao giờ xua đàn dê vào đuổi đánh chó sói không.

- Nguyễn Văn Tước chỉ trích

- Ta có thể lập tức cho huấn luyện.

- Xá Lá cự luôn

- Ta sẽ cho một lính cũ kẹp hai lính mới, cứ thế mà luyện như ngày xưa.

- Y Hoan cũng tán đồng. Người thượng đã rất cay bọn phỉ, nhưng vì lực lượng không đủ nên không dám đối đầu, bây giờ nếu có thể luyện thêm binh, rồi lên giết hết lũ ruồi nhặng đó.

- 3 năm. 3 năm chúng ta mới có mấy nghìn quân tinh nhuệ, mà đấy là tất cả các yếu tố vũ khí, lương thực và thể lực của lính đều đã quá tốt. Bây giờ thứ duy nhất ta có chỉ là lòng dân.

- Lần này Hoàng Văn Tâm lên tiếng, tuy chỉ là chân Trợ Lý, nhưng những gì y học được cũng không phải là ít.

- Đánh thì nhất định phải đánh. Câu hỏi là đánh ai, đánh thế nào?

- Lý Văn Sáu tặc lưỡi nói.

- Chứ không thì chiêu binh làm gì?

- Ta nên đánh sớm quân Chiêm, từ đó răn đe được quân phỉ.

- Quân Chiêm khó đánh quá! Ta nên chuyển sang bọn phỉ. Diệt được bọn này ta sẽ hết bị quấy rối. Sau khi đã hết việc quấy rối, ta sẽ canh nông, có thóc có lúa rồi ra sẽ lấy đó nuôi quân, đợi khi quân tinh nhuệ sẽ đánh bại quân Chiêm.

- Sao đợi đến lúc đó được, quân Chiêm sắp đánh xong với bọn Chân Lạp, đánh xong thì chúng nó cho đại quân đến đây thì ta chạy sớm cho xong.

- Dù thế nào thì việc khôi phục trật tự cũng là quan trọng. Ta nên ưu tiên việc đó trước.

- Tôi lại thấy việc canh nông là nên chú ý hơn.

- Thế thì …

Ai cũng nói chuyện, quân đội kẻ muốn đánh người này, kẻ muốn đánh bọn khác, quan viên thì mong khôi phục trật tự sớm và tăng hết sức trẻ vào việc khai hoang làm ruộng. Tất cả cãi nhau ỏm tỏi một hồi. Hoàng Anh Kiệt nghe cho hết ý kiến của mọi người, tay viết viết vẽ vẽ. rồi đứng lên đột ngột, làm tất cả vội dừng tranh luận.

- Giám Sát, các ông hãy lập tức về phổ biến lại kế hoạch tiết kiệm lương thực: ba ngày nhịn ăn một bữa.

- Nhịn làm gì ạ?

- Để dành bữa gạo đó cho bữa sau! Có nhịn một bữa thì mười ngày gạo có thể ăn sang được ngày thứ mười một. Thêm được một ngày là ta có thêm một khoảng thời gian để ứng phó.

- Vâng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!