Chương 90: PN 6: Viễn Nhân Thư (Toàn văn hoàn)

[ Viễn Nhân Thư ]

Chinatown New York nằm tại phía nam Manhattan là một trong những khu Phố Tàu lớn nhất nước Mỹ.

Tôi nghe má kể rằng năm xưa, bà ngoại một thân một mình vượt đại dương, gia tài mang theo chỉ có duy nhất một con dao phay hiệu "Hồ Thuận Hưng", vậy mà nhờ vào nghề bếp mặn, bà vẫn bám rễ được ở nơi này.

Sau này khi quân Nhật tuyên chiến, có tên lính Nhật bị đánh chết trên phố, bà lẳng lặng kéo xác vào trong tiệm. Đến khi cảnh sát tới hỏi, lục tung cả cửa hàng cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Chờ đến khi quân Nhật bại trận, bà ngoại rửa tay gác kiếm, đóng cửa tiệm để lấy ông ngoại, từ đó về sau không bao giờ chạm vào việc bếp núc nữa.

Má kể rằng, năm xưa ông theo đuổi bà ráo riết lắm. Dù sổ sách bang hội khi ấy chẳng dư dả gì, ông vẫn nhất quyết sai anh em tới tiệm của bà mua đồ quay. Thấy cảnh sát sắp niêm phong cửa tiệm, họ lén nhét tiền vào, rồi từ cửa sau kéo ra cả một xe thịt quay đầy nhóc, dọc đường vừa đi vừa chia nhau ăn. Người Quảng Đông mà, ai chẳng thích làm một bữa thịt ra hồn.

Khi má kể tôi nghe chuyện này, giọng bà chậm rãi, mang theo chút âm sắc quê hương: "Một bữa thịt chó đổi lấy chân tình, vụ làm ăn này hời to rồi."

Ông ngoại từng làm việc cho An Lương Đường, năm xưa cũng oanh liệt một thời. Dưới gối chỉ có một mụn con gái, ông vốn định chọn kỹ một chàng rể hợp ý, đặng sau này kế thừa cơ nghiệp và hương hỏa. Nào ngờ năm má mười sáu tuổi đã lén lấy con dao phay của bà ngoại, nhất quyết vào bang làm chị đại chấp hình. Suốt hơn mười năm, ngày nào cũng nghiêm túc làm việc, từng bước gạt hẳn ông già sang một bên.

Đến khi chuyện hôn sự được đưa ra bàn bạc đàng hoàng, thì gia nghiệp đã sớm rơi vào tay má, mọi việc đều do bà tự quyết.

Năm tôi mười sáu tuổi, má đưa con dao của bà ngoại cho tôi, kèm theo lời dặn: "Lập nghiệp trước rồi hẵng thành gia, tốt nhất là đừng thành gia. Nhưng nhà mình cơ nghiệp lớn, nên cố gắng có lấy một đứa con, để 'nước béo không chảy ruộng ngoài'. Vậy nên chọn đàn ông phải mở to mắt mà nhìn, lấy thầy giáo là tốt nhất, hoặc sinh viên nghèo cũng được, đầu óc lanh lợi, thân thể không tệ, lại không quyền không thế, sau này có gì dễ bề sai khiến.

Tôi được truyền cảm hứng, bèn lật lại danh sách các thầy dạy kèm lẫn bạn học điển trai của mẹ ngày trước, không khỏi cảm khái số lượng và khẩu vị phong phú của bà, tìm cha tôi chẳng khác nào mò kim đáy bể, bèn thôi.

Có "ngọc sáng" đi trước dẫn lối, nên tôi kén chọn một khoảng khá lâu. Trai đẹp ở Phố Tàu không thiếu, tiếc là phần lớn đều nhát cáy, nhìn thôi đã thấy không nuốt nổi. Sau đó, mấy bà bảy dì tám quanh khu hay tin tôi đang tìm đối tượng, ai nấy như bị tiêm máu gà, đồng loạt xuất trận, ngày nào cũng tiến cử dăm ba ứng viên. Bàn mạt chược bỗng hóa sàn tuyển tú thời Võ Tắc Thiên, cả con phố từ lưng thon đến tóc mượt đều bị đem ra bình phẩm sạch sẽ một lượt.

Cuối cùng, cô Bạch ở tiệm thuốc bắc bảo với tôi rằng bà biết một người rất được, đảm bảo áp đảo hết thảy.

Nghe nói đó là một sinh viên du học, nhìn cách ăn mặc và nói năng thì chắc gia cảnh cũng thuộc dạng khá giả, lại còn biết Đông y, hình như là nghề gia truyền. Nghe đâu cậu ta còn định sang Moskva, chắc sẽ không ở lại Mỹ lâu.

"Tôi biết cậu đó nè!" Chị gái ở tiệm cầm đồ cũng hào hứng góp chuyện: "Đẹp trai lắm, có điều ít nói, nhìn hiền lành thật thà."

Chị ấy bảo đối phương chắc không thiếu tiền. Sinh viên du học thường đến tiệm cầm đồ để cầm cố đồ đạc, nhưng cậu ta lại đến để săn đồ cũ, hầu như chưa từng mặc cả lần nào.

Gần đây cậu ấy đang tìm một cây bút Parker mẫu Vacuumatic, kiểu dáng rất thịnh hành vào những năm 30.

Tôi sực nhớ chỗ mẹ có một cây Parker vỏ ngọc vân đá, tối hôm đó liền sang thư phòng "thuận tay" mang đi. Sau đó giả vờ ra vào tiệm cầm đồ, lảng vảng mấy ngày liền, cuối cùng cũng đợi được anh du học sinh mà bọn họ nhắc tới.

Quả là đẹp trai thật, đúng hơn là cực kỳ tuấn tú. Theo lý mà nói, một thanh niên trưởng thành với gương mặt như thế hẳn phải mang chút nét thanh tú đến mức khó phân nam nữ. Nhưng khi đứng sau quầy quan sát anh ta hồi lâu, lòng tôi bỗng dâng lên sự đề phòng vô cớ. Tôi chợt nhớ có dạo việc làm ăn của đường khẩu căng thẳng, má lại đi xa, ông ngoại phải đứng ra chủ trì đại cuộc.

Khi đó, ông cụ mặc áo dài, thắp một nén hương trước Phật đường rồi bảo tôi: "Ba quỳ chín lạy, cầu không phải là phù hộ.

Mà là để chuyến này nhuốm máu, không ngoảnh đầu."

Chàng sinh viên này trông trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại đượm màu năm tháng. Trên người anh ta, tôi dường như nhìn thấy chút bóng dáng của ông ngoại khi dâng hương cúng Phật là để chuẩn bị đại khai sát giới.

Thôi bỏ đi.

Tôi dẹp ngay những ý nghĩ vớ vẩn đó. Người này nhìn qua là biết không phải hạng người có thể an phận nấu cơm rửa bát, khí chất lại có chút lạnh lẽo cô độc. Sau khi bà ngoại mất, ông ngoại ngày nào cũng treo cái mặt lạnh như tiền, chính là cái tướng mạo "vợ chết" này đây.

Dẫu vậy tôi cũng để tâm đôi chút, dò hỏi rõ kiểu dáng cây bút máy mà anh ta đang tìm. Một nhân vật như thế này chắc chắn thủ đoạn không tầm thường, nếu có thể khiến anh ta nợ một món ân tình không lớn không nhỏ thì cũng là vụ làm ăn có lãi.

Bút Parker cũ lưu thông trên thị trường rất nhiều, có những cây chế tác tinh xảo, đáng giá bộn tiền, nhưng thứ anh ta tìm lại không phải mẫu mã đắt đỏ, chỉ là trên thân bút có khắc tên. Tôi hỏi tên là gì, anh ta viết cho tôi xem.

Trên tờ giấy trắng, nét chữ thanh thoát mà cứng cỏi, chỉ ghi vỏn vẹn ba chữ:

Mộc Cát Sinh.

Tôi không hỏi nhiều, âm thầm dùng vài mối quan hệ, cuối cùng cũng tìm thấy ghi chép về cây bút này tại một tiệm cầm đồ sắp đóng cửa. Chủ tiệm là người nhập cư thế hệ thứ ba, nghe nói tình hình trong nước gần đây đã tốt hơn nhiều nên đang chuẩn bị trở về quê cũ.

Ông ta lật xấp sổ sách cũ nát, năm tháng đã xa, có trang đã bị mối mọt đục khoét. Tìm thấy một trang, ông chỉ vào dòng mã số Tô Châu, bên cạnh có một hàng chữ.

"Đây, chính là người mà cô đang tìm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!