[ Tu Du Kim ]
Ngay thuở mới nhập môn, Mộc Cát Sinh từng hỏi Mạc Khuynh Bôi rằng: "Thưa sư phụ, số mệnh do Thiên Toán tính ra, nhất định là chuẩn ạ?"
Lúc ấy Mạc Khuynh Bôi đang cho cá ăn, thức ăn cá dính dớp đầy tay, đang sầu gần chết vì không có chỗ lau, thấy đồ đệ nhỏ chạy đến bèn đưa tay quẹt thẳng lên mặt nó, rồi ôn tồn nói: "Sao con lại hỏi vậy?"
Mộc Cát Sinh vốn là đứa chẳng kén chọn. Thức ăn cho cá là do lão nhị tự tay làm, mà đồ lão nhị làm thì cái gì cũng ngon. Nhóc đưa tay quệt thức ăn trên mặt xuống, cho vào mồm luôn, vừa chép miệng vừa đáp: "Vì con nghĩ bản lĩnh nhà mình lợi hại như vậy, sau này nếu con muốn hại ai đó, cứ trực tiếp tính hết nửa đời sau của người ta, rồi nói toạc ra cho họ biết, thế thì quãng đời còn lại của người đó chẳng phải sẽ chán chết sao!"
Mạc Khuynh Bôi không mắng đồ đệ nhỏ, chỉ thong dong buông một câu: "Trẻ con nói năng không kiêng kị."
Mộc Cát Sinh cười hì hì, vừa m*t ngón tay vừa nói tiếp: "Nhưng rồi con lại nghĩ, nếu người đó tâm tính không đủ thông suốt, lỡ bị con chọc tức đến đỗi lăn ra chết luôn, vậy thì chuyện nửa đời sau của hắn làm gì có nữa? Vậy xin hỏi sư phụ, thế quẻ con tính là chuẩn, hay không chuẩn ạ?"
Mạc Khuynh Bôi nói: "Con nghĩ thế nào?"
"Con nghĩ không ra." Mộc Cát Sinh đáp gọn lỏn: "Nên mới đi hỏi sư phụ."
"Trẻ con nói bừa, giờ con nói những lời này thiên đạo sẽ không làm gì con."
Mạc Khuynh Bôi cười đáp: "Nhưng vi sư thì khó nói lắm. Hôm nay con muốn cầu đáp án, hay là muốn vi sư sống lâu thêm chút nữa đây?"
Mộc Cát Sinh đảo mắt: "Vậy sư phụ thử tính xem con sẽ chọn cái nào?"
Mạc Khuynh Bôi cười sảng khoái: "Vấn Đồng chiều nay đốt lửa làm món vịt da giòn, tầm này chắc ra lò rồi đấy."
"Ơ! Thế con đi đây!" Mộc Cát Sinh lập tức hăng hái phắn lẹ, lúc đi không quên cuỗm luôn chỗ thức ăn cho cá trong tay Mạc Khuynh Bôi, vừa chạy vừa ăn. Nếp dẻo lẫn với ngó sen dính từ chóp mũi xuống đến cằm cậu nhóc, nhìn chẳng khác nào ma nước bị lột nửa tấm da mặt.
Lúc Mộc Cát Sinh chạy ngang hành lang vừa khéo đụng mặt Ô Tử Hư, làm cậu sợ tới mức suýt ngã ngửa. Chẳng bao lâu sau, từ trong bếp truyền đến tiếng hét của Tùng Vấn Đồng: "Lão tứ, bỏ cái tay bẩn thỉu của nhà mi ra khỏi nồi của ông! Muốn chết hả?!"
Đây cũng chỉ là một khúc nhạc dạo nhỏ bé như hạt vừng trong những năm tháng tầm sư học đạo không quá dài ở Ngân Hạnh Thư Trai. Về sau học vấn ngày càng sâu, Mộc Cát Sinh cũng tự hiểu ra đạo lý trong đó. Vận mệnh cuộc đời giống như kinh tuyến và vĩ tuyến, đan xen phức tạp, nhân khác nhau sẽ dẫn đến quả khác nhau.
Nói cách khác, đời người tồn tại vô số khả năng.
Giống như lời ngây ngô lúc nhỏ của y, dù thực sự tính được nửa đời sau của một người, chẳng qua cũng chỉ là chọn lấy một tương lai khả thi từ trong dòng chảy vận mệnh bao la như biển cả để đối phương biết được mà thôi. Nếu đối phương thực sự tức chết, cùng lắm là hủy bỏ đi một loại khả năng của vận mệnh. Còn nếu người đó quá yếu vía, thì kết quả mà tiền Sơn Quỷ tính ra chỉ có thể là: "Kẻ nào đó tức chết bởi Thiên Toán Tử, dương thọ đã tận."
Thế thì dễ giải quyết rồi, nửa đời sau ra sao không quan trọng, cứ bịa đại một hồi cho đối phương biết là xong, đằng nào thì người này cũng chẳng sống thọ được.
Tất nhiên làm vậy thì quá thất đức. Dẫu là loại ma đầu gây họa như Mộc Cát Sinh cũng chưa từng nảy ra ý nghĩ ấy.
Mãi cho đến khi nội bộ Dược Gia xảy ra tranh quyền đoạt vị, chẳng rõ tên hậu bối không biết nặng nhẹ nào của nhà họ Sài tìm đến tận miếu Thành Hoàng.
Mộc Cát Sinh khi ấy vừa trở về từ cõi chết chưa lâu, người ngợm hẵng còn là một cái vại thuốc di động, nửa sống nửa chết nằm thoi thóp ở sân sau phơi nắng, đang tính xem làm sao có thể thần không biết quỷ không hay hắt đổ nồi thuốc đang sắc trên bếp, nếu có thể đổ tội cho người khác được thì càng tốt.
Đang mải nghĩ, y ngước mắt lên, bỗng thấy một kẻ lén lút như trộm chó không biết từ đâu chui ra, trong tay hắn đang cầm thứ gì đó đáng ngờ hệt như ám khí, quăng mạnh về phía trước. Mộc Cát Sinh định né, nhưng không né kịp, chỉ thấy một mảng màu to đùng bổ nhào xuống trước chân mình, gào thét thảm thiết: "Thiên Toán Tử, xin ngài làm chủ cho tôi!"
Mộc Cát Sinh hoá đá tại chỗ, thầm nhủ: Mình đã chết biết bao năm rồi, sao Thất Gia Chư Tử vẫn còn thịnh hành cái lối Thanh Thiên đại lão gia* thế này?
(*)Giống mấy người bị oan hễ gặp Bao Công là chạy đến ôm chân: "Bao đại nhân cứu mạng".
Cơ thể y vẫn chưa điều dưỡng xong, đầu óc mọi bề đều mơ mơ màng màng, mãi một lúc lâu sau mới lờ mờ hiểu ra đây là vị trưởng bối của Dược Gia, là cháu chắt cách mấy đời của Sài Thúc Tân… À sai rồi! không phải trưởng bối, là hậu bối.
Mộc Cát Sinh xoa xoa huyệt thái dương của cái thân xác đã ngoài năm mươi của mình. Chết quá lâu nên đầu óc không minh mẫn, y vẫn chưa quen lắm với việc đột ngột tăng thêm mấy chục tuổi đời.
Cách đây không lâu, Sài Thúc Tân khó lắm mới chịu "thả dây trói", phá lệ dẫn y đi dạo phố.
Mộc Cát Sinh thấy một ông cụ đang đánh cờ bên lề đường, y ngứa tay không nhịn được nhào vào làm hai ván, cũng coi như có duyên.
Ông cụ bảo: "Cậu thanh niên này chắc thuộc thế hệ 8x hả?"
Mộc Cát Sinh đầu óc còn chưa nhạy, lỡ miệng bảo: "Ông nói gì thế, cháu thuộc thế hệ 1x."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!