Editor: Kẹo Mặn Chát
Đến tối.
Bàn tiệc đã bày, đầy ắp thịnh soạn.
Mộc Cát Sinh không câu nệ lễ nghi gì cả, chính y còn ăn đến quên trời quên đất suốt buổi chiều, nên trước đó y có nói ai đói thì ngồi thẳng vào bàn mà ăn. Có vẻ như Ô Tất Hữu đặc biệt đến đây chỉ là để ăn ké bữa cơm này, vừa ngồi vào bàn là lập tức cầm đũa gắp lia lịa, không chỉ riêng cậu ta mà Hoàng Ngưu cũng ăn như gió cuốn. Cả hai thi nhau càn quét bàn ăn, thậm chí còn bắt đầu trừng mắt lườm nhau vì tranh giành một miếng thịt kho tàu.
Mùi đồ ăn thơm phức thoang thoảng khắp sân nguyên chiều, khiến An Bình cũng thèm nhỏ dãi. Nhưng ai ngờ cậu còn chưa kịp cầm đũa lên thì đã bị Mộc Cát Sinh gọi vào phòng bếp, "Năm mới may mắn."
Đối phương cười tủm tỉm nhìn cậu, đưa cho cậu một bao lì xì.
An Bình có chút kinh ngạc, há lớn miệng nhưng nhất thời không biết nói gì.
Mộc Cát Sinh đặt bao lì xì vào tay cậu, "Trẻ con nhận lì xì Tết là chuyện đương nhiên, năm trước cậu gặp phải nhiều điều xui xẻo nên giờ càng phải nhận."
Trong bao lì xì là một tấm thẻ tín dụng, trên mặt thẻ in tên Ngân hàng Thiên Địa.
"Sắp tới chợ quỷ mở cửa, cậu có thể theo con gái tôi đến đó dạo chơi một chút." Mộc Cát Sinh nói, "Biết quy tắc của chợ quỷ rồi chứ? Ngoại trừ các gian hàng treo đèn lồng màu xanh thì cứ thoải mái quẹt thẻ."
Đây là lần đầu tiên An Bình nhận tiền lì xì kiểu này, trong phút chốc không biết nên khóc hay nên cười. Nhưng hiếm khi được lần Mộc Cát Sinh hào phóng, cậu đang định chuẩn bị nói vài câu chúc Tết tốt lành cho hợp cảnh, thì Sài Thúc Tân ở bên cạnh đã lên tiếng trước: "Cứ nhận đi."
Đối phương đang đun một nồi hấp, khuôn mặt hắn ở dưới ánh lửa cháy trở nên dịu dàng hơn vài phần, "Em ấy mượn hoa dâng Phật đó."
Mộc Cát Sinh phản bác đầy hùng hồn và lý lẽ: "Tôi đây là bô lão có đức độ nha."
Có đức hay không khắc nói sau, nhưng gã thần côn cợt nhả quanh năm suốt tháng này cuối cùng cũng đã có vài phần dáng vẻ của một bậc trưởng bối. Mộc Cát Sinh cầm bánh nướng kẹp lấy một miếng thịt lợn hấp rồi đưa cho An Bình, "Ăn chút bánh lót dạ trước đi, ngoài kia có hai con quỷ chết đói mới đầu thai. Nhóc An Bình à, cậu chưa chắc đã tranh cướp đồ ăn được với chúng đâu."
Bánh nướng vừa mới ra lò, rắc muối tiêu giòn tan, hương vị đậm đà. An Bình l**m môi đi ra khỏi phòng bếp. Nhớ lại lúc trước ở trong mơ, cậu chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, ngày nào cũng phải trơ mắt nhìn phòng bếp nổi lửa. Giờ đây cuối cùng cậu cũng đợi được đêm giao thừa này rồi.
Căn bếp nhỏ của thư viện Ngân Hạnh có thể tạm coi như là một nửa trường dạy nấu ăn Tân Phương Đông, hầu hết những người từng nấu ăn ở đó đều có kỹ năng nấu nướng rất tuyệt vời
-- ngoại trừ Mộc Cát Sinh.
An Bình nhìn đồ ăn bày đầy trên bàn, so với phong cách nấu nướng nhiều dầu mỡ cay nồng của Tùng Vấn Đồng, thì Sài Thúc Tân rõ ràng thiên về các món thanh đạm và tốt cho sức khỏe hơn, chỉ riêng món hầm đã có bốn, năm món khác nhau. Trước mặt cậu là một đĩa thịt xông khói om mật ong, dải bên dưới là những miếng sò điệp khô to tròn, thịt xông khói chín nhừ, trên lớp sốt mật màu nâu sậm được rắc thêm một nắm hạt thông nhỏ.
Món ăn bên cạnh hình như là hải sâm xào hành, nhưng chỉ có điều đã bị ăn sạch cái còn lại mỗi nước sốt.
Cậu nhận ra trên bàn có nhiều món ngọt hơn hẳn các món khác. Cậu không biết khẩu vị của Ô Tất Hữu thế nào, và trong ấn tượng của cậu, Mộc Cát Sinh cũng không phải người kén ăn, chẳng lẽ Sài Thúc Tân là người hảo ngọt ư?
"Ngớ người ra làm gì, cậu có ăn nữa không?" Ô Tất Hữu chỉ vào đĩa thịt viên chiên xù sốt thanh mai trước mặt cậu, "Không ăn thì để ông đây bưng đi."
An Bình sực tỉnh lại, vội vàng cầm đũa lên gắp.
Hơi nóng ngập tràn khắp phòng, cực kỳ giống với không khí của những đêm uống rượu dưới ánh đèn năm ấy, mang theo hương vị của mưa xưa.
Ăn xong bữa cơm thì đã là nửa đêm, không biết Mộc Cát Sinh kéo một đoạn dây điện từ đâu ra, rủ mấy người tụ tập trong sân cùng xem TV
-- Có vẻ như là chương trình Gala mừng xuân, An Bình nhìn vào một vị quan đội mũ đỏ trên TV, "Đây là ai vậy?"
"Lúc sống hình như là một đại thần ngoại vụ thì phải." Ô Tất Hữu ngồi cách Mộc Cát Sinh xa tận tám trượng, cắm đầu chơi game, "Đây là đài truyền hình Phong Đô."
An Bình nghe vậy thì ngạc nhiên, sau đó hắt hơi một cái, "Cậu không thấy lạnh à?" Nói xong nhìn về phía Mộc Cát Sinh, "Bán tiên, chúng ta có thể vào nhà xem được không?"
"Trong nhà sóng yếu lắm." Mộc Cát Sinh cắn hạt dưa, "Không sao đâu, đợi lát nữa là ấm ngay ấy mà."
"Ý anh là sao?" An Bình không hiểu, nhưng tất cả mọi người đều đang bận làm việc riêng, chẳng ai để ý tới cậu. Hoàng Ngưu đang giúp Sài Thúc Tân gói sủi cảo trong phòng bếp, thấy vậy liền thò đầu ra ngoài cửa sổ, "c** nh* An, có muốn vào đây một lát cho ấm không?"
An Bình không thể xem nổi đám ma quỷ múa loạn trên TV nữa, bèn chạy vào bếp giúp đỡ. Lại nói, từ lúc về đến giờ, hình như Sài Thúc Tân vẫn chưa ra khỏi phòng bếp, "Linh Xu Tử," An Bình vừa rửa tay vừa nói: "Ngài không ăn chút gì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!