Chương 28: (Vô Đề)

Editor: Kẹo Mặn Chát

Quan Sơn Nguyệt.

Trận động đất vài ngày trước đã làm sập nửa tòa lầu Quan Sơn Nguyệt, cũng may tầng dưới cùng vẫn còn nguyên vẹn.

Sau đó gấp gáp tu sửa liên tiếp suốt mấy ngày, cuối cùng khó khăn lắm mới có thể dựng lên được khung sườn, khôi phục lại một chút dáng vẻ ngày xưa.

Trên góc mái hiên có treo một chiếc chuông gió, trên dây chuông treo vài mảnh ngọc vỡ, mỗi khi có gió thổi qua sẽ vang lên tiếng lảnh lót êm tai.

Ô Tử Hư đang ngồi ở hậu trường, trên tay bưng một chén trà thảo dược.

Mấy ngày qua tình hình trong thành đảo lộn nghiêng trời lệch đất, dân chúng rơi vào cảnh cực khổ lầm than, hiện giờ người đến nghe bình đàn cũng không còn nhiều nữa.

Tuy rằng ở dưới Phong Đô có rất nhiều việc bận rộn, nhưng anh vẫn duy trì thói quen trước kia, lúc rảnh rỗi sẽ đến đây ngồi một lát, nếu dưới đài có khách thì sẽ lên hát một khúc.

Các ca nữ trong Quan Sơn Nguyệt đều đường ai nấy đi, còn những người không nơi nương tựa thì ở lại đi theo dì Triệu ra ngoài phát cháo.

Trong hậu trường chỉ còn lại một thanh quan, là người đã cùng bọn họ hát Tây Sương Ký ngày đó.

Thiếu nữ ôm đàn tỳ bà, nhìn Ô Tử Hư rụt rè nói, "Ngài Ngô, ngày mai ngài còn tới nữa không?"

Ô Tử Hư nhìn cô mỉm cười, "Nếu cô còn gảy tỳ bà, thì tôi sẽ đến."

"Nhưng mấy ngày gần đây càng ngày càng ít khách..."

"Nỗi lòng ta gửi cung đàn ngọc.

Vắng mất tri âm, tơ huyền đứt đoạn có ai hay?" Ô Tử Hư nhẹ nhàng nói: "Không còn nhiều người nghe nữa, hiện giờ ai chịu tới thì đều là người thật lòng thật dạ, chính vì thế càng không thể để sơ suất."

"Ngoại trừ tri âm chịu tới, còn có một tên hèn nhát sống bụi chết bờ." Cửa hậu trường đột nhiên bị đá văng ra, Tùng Vấn Đồng sải bước đi vào, "Cậu còn mặt mũi mà xuất hiện ở nhà tôi à?"

Thanh quan hoảng sợ, bị Tùng Vấn Đồng đẩy đuổi ra ngoài, "Nói cho người bên ngoài biết, mặc kệ lát nữa có nghe thấy tiếng động gì, không ai được phép đi vào."

Ô Tử Hư đặt chén trà xuống, "Không phải dạo gần đây cậu đang bận đóng giả lão Tứ sao? Vừa vặn hôm nay bà lớn Ô Nghiệt đưa lão Tứ trở về..."

Lời còn chưa dứt, Tùng Vấn Đồng đã đánh một quyền lên mặt Ô Tử Hư, trong nháy mắt trên mặt Ô Tử Hư chảy máu ròng ròng.

"Nếu cậu cứ ở lại Phong Đô, tôi sẽ coi như tất cả mọi chuyện trước đó chưa từng xảy ra." Tùng Vấn Đồng túm lấy cổ áo Ô Tử Hư, "Cậu còn tới đây làm gì hả?"

"Nếu từ giờ tôi ở lại Phong Đô, cậu sẽ coi như trên đời này không có tôi, đây là chuyện tôi tuyệt đối không thể chấp nhận được." Ô Tử Hư lau máu trên mặt, "Đã là người trong Ngân Hạnh thư trai, thì tôi không thể mặc kệ không quan tâm."

"Đệch mợ nó cậu còn có mặt mũi nói những lời như vậy à?!" Tùng Vấn Đồng gầm lên giận dữ với anh, "Bây giờ thì cậu đến làm Bồ Tát ban phát từ bi, thế lúc Ô Nghiệt bày trận cậu đang ở đâu? Tại sao cậu không ngăn cản? Cậu biết rõ âm binh vào thang Âm dương ắt sẽ xông tới dương gian, cậu làm thế chẳng phải là để lão Tứ đi chịu chết sao?!"

"Lúc ấy tôi đang ở Thành Tây Quan." Ô Tử Hư nói: "Là tôi đã xin Thái Tuế bày trận, Phong Đô không thể bị phá hủy."

Tùng Vấn Đồng chửi ầm lên, đánh Ô Tử Hư một trận, ra tay không chút lưu tình, gần như muốn phá dỡ toàn bộ hậu trường.

Thế nhưng Ô Tử Hư lại không đánh trả, mặc cho hắn tay đấm chân đá, im lặng tiếp nhận hết thảy mọi thứ.

Cuối cùng trong phòng không còn một cái bàn ghế nào nguyên vẹn, Tùng Vấn Đồng ném Ô Tử Hư thương tích đầy mình xuống đất, khàn giọng nói: "Cậu cút đi, đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa.

Lão Tứ đã có tôi lo, từ nay về sau, mỗi người một ngả."

"Qua mấy ngày nữa, âm binh chắc chắn sẽ phá vỡ phong ấn." Ô Tử Hư gắng gượng đứng lên, "Đến lúc đó, hai người phải làm sao?"

Tùng Vấn Đồng lạnh lùng nói: "Vậy thì tốt nhất cậu hãy cầu nguyện chúng tôi đừng chết.

Nếu không đến lúc gặp nhau ở Phong Đô, toàn bộ trên dưới Thập điện Diêm Vương đều đến làm vật tế cho đao của tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!