Đón… đón cậu?!
Hứa Gia Ngôn được cưng mà sợ, đứng im không biết đáp lại thế nào.
Đây không phải lần đầu tiên Thẩm Thanh Dứu đón cậu nhưng lần trước anh còn gọi điện hỏi, lần này lại tới luôn.
Thẩm Thanh Dứu bảo cậu lên xe, cậu suýt chút nữa mở cửa chỗ ghế lái, lấy lại tinh thần rụt tay lại rồi vòng sang bên kia.
Thẩm Thanh Dứu chờ cậu lên xe mới đánh mắt sang, sau đó chỉnh độ ấm cao lên, hỏi: "Cậu không lạnh à?"
Hứa Gia Ngôn giật mình, lúc này mới nhớ mình không mặc áo khoác, hôm nay cậu chạy việc với quản lý Lý, không những phụ trách mua đồ ăn mà còn phải khuân vác, sợ làm bẩn bộ vest Thẩm Thanh Dứu đổi giúp mình nên đã cởi ra bỏ vào túi, đến giờ vẫn không nhớ mặc lại.
Nhắc đến quần áo, Hứa Gia Ngôn lại chân thành cảm ơn Thẩm Thanh Dứu một lần nữa.
Thẩm Thanh Dứu không để ý đáp: "Buổi sáng nói rồi đây?"
Ý anh là tờ giấy Hứa Gia Ngôn đặt dưới đĩa đồ ăn, nhưng chỉ một tờ giấy mỏng manh không thể bày tỏ hết lòng biết ơn của cậu, cậu vẫn muốn nói cảm ơn trực tiếp với anh.
Hơn nữa anh lấy quần áo giúp cậu mà cậu còn chưa trả tiền, tuy chuyện này không phải điều quan trọng nhất, nhưng anh em ruột còn tính toán với nhau, cậu và Thẩm Thanh Dứu không thân cũng chẳng quen, đã ăn không, uống không còn ở nhà người ta lâu như vậy, bây giờ còn muốn lấy không quần áo người ta mua, đúng là không thỏa đáng.
Hứa Gia Ngôn cầm điện thoại đang định mở miệng thì nghe anh giành trước: "Sao hôm nay tăng ca muộn vậy?"
Hứa Gia Ngôn: "Vừa nhận chức… có nhiều chỗ không hiểu, nên… nên tiến độ hơi chậm."
Nói xong chính bản thân Hứa Gia Ngôn còn ngây ngẩn, không biết xuất phát từ nguyên nhân nào, cậu đột nhiên không muốn giãi bày với anh tình hình thực tế, có thể do mất mặt vì đi làm hai ngày mà chưa nên cơm cháo gì, cũng có thể do không muốn anh biết mình là kẻ ăn không ngồi rồi ở công ty, không muốn bị anh chê cười.
Nhưng một người như Thẩm Thanh Dứu hẳn sẽ không chê cười cậu, chỉ là Hứa Gia Ngôn không muốn anh biết, vô thức muốn duy trì tôn nghiêm vốn chẳng đáng giá trước mặt anh.
Hứa Gia Ngôn vừa nói vừa cúi đầu nhìn ngón tay, xem nhẹ vết bẩn do rau dưa cọ bẩn trên áo sơ mi trong quá trình khuân vác.
Thẩm Thanh Dứu nhìn vết bẩn màu xanh lá trên áo cậu, không vạch trần lời nói dối đầy sơ hở: "Ăn cơm chưa?"
Hứa Gia Ngôn: "Ăn rồi, lúc gửi tin nhắn cho anh ấy."
Lần trước ra ngoài gặp Kiều Mộc Sâm, cậu chỉ gọi cho dì Vương báo hành trình, lần này tăng ca cũng báo dì Vương, ngẫm nghĩ lại thấy đằng nào dì Vương cũng báo lại với Thẩm Thanh Dứu nên gửi tin nhắn cho anh luôn.
Mới đầu cậu tưởng Thẩm Thanh Dứu sẽ không để ý, lại không ngờ anh không những để ý mà còn tự mình đến đây đón cậu.
Hứa Gia Ngôn: "Sao anh biết giờ này tôi mới tan làm?"
Thẩm Thanh Dứu: "Không biết."
Nghĩa là lần này chỉ đơn giản là trùng hợp?
Hứa Gia Ngôn: "Sao anh không gọi cho tôi, nếu chúng ta lỡ nhau thì sao?"
Thẩm Thanh Dứu: "Gọi điện sẽ quấy rầy cậu làm việc, nếu thật sự lỡ thì cậu về nhà sẽ báo lại với tôi, tôi sẽ không chờ ở đây mãi."
"À."
Dọc đường đi Thẩm Thanh Dứu không nói nữa, Hứa Gia Ngôn muốn tìm chủ đề nhưng không biết mở miệng thế nào, trong xe im ắng, điều hòa ấm áp, Hứa Gia Ngôn bận rộn cả một ngày, giờ khắc này mới thấy mệt mỏi, người ta nói bệnh như núi đổ, cơn buồn ngủ cũng tập kích như dời non lấp bể, chẳng thể ngăn cản nổi.
Thấy sắp vào khu biệt thự, Hứa Gia Ngôn không kiên trì được nữa, mơ màng nhắm mắt lại, cậu chỉ định nghỉ ngơi một lát mà không ngờ vừa nhắm mắt, hai mắt như bị hai cục đá lớn đè vào, không thể mở ra được nữa.
Cậu ngủ không sâu, nếu Thẩm Thanh Dứu gọi, cậu có thể cố gắng thúc giục bản thân xuống xe, nhưng không biết vì sao, Thẩm Thanh Dứu không hé răng, sau khi dừng xe chỉ lấy áo vest trong túi đặt ở ghế sau ra đắp cho cậu.
Cứ như vậy, không gian vốn đã ấm áp trở nên ấm áp hơn, khiến Hứa Gia Ngôn ngủ càng sâu, tựa lưng vào ghế không muốn nhúc nhích.
Không biết ngủ bao lâu, Hứa Gia Ngôn cảm giác có người mở cửa ghế phụ lái rồi tháo dây an toàn giúp cậu. Cậu muốn mở mắt nhưng không thể, cậu cần ai đó đánh thức hoặc đẩy một cái, nhưng có vẻ Thẩm Thanh Dứu muốn đối nghịch với cậu, cả quá trình duy trì im lặng, thậm chí hô hấp cũng nhẹ nhàng. Hứa Gia Ngôn giãy giụa trong mơ, chợt cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, cậu được nhấc khỏi ghế phụ lái, rơi vào một cái ôm vừa ấm áp vừa vững chãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!