Chương 8: (Vô Đề)

Đây… đây không phải quần áo của cậu đúng không?

Tuy màu sắc và hoa văn không thay đổi, kích cỡ cũng vừa người, cổ tay áo cũng có vết sửa sang may vá lại, nhưng chắc chắn đây không phải bộ vest của cậu.

Cậu không ngây thơ đến nỗi xem quá trình giặt quần áo đêm qua là một giấc mơ, càng không cho rằng có tiên nữ dùng phép thuật biến quần áo cậu về trạng thái ban đầu.

Nhưng nếu không phải quần áo của cậu thì quần áo của cậu đâu rồi? Bộ này từ đâu ra?

Hứa Gia Ngôn đứng trong phòng giặt đồ một lát, nhìn về phía tầng ba.

Là Thẩm Thanh Dứu à?

Trừ anh ra không có ai biết bộ vest này được mua ở đâu, càng không biết nó vốn không vừa với cậu, độ dài cũng như độ rộng tay áo đều phải sửa.

Hứa Gia Ngôn cầm bộ vest mới quanh quẩn ở hành lang tầng ba một lúc, cuối cùng vẫn về phòng, lấy bút và vở trong vali ra viết lời cảm ơn.

Cậu chắc chắn người giúp cậu đổi vest là Thẩm Thanh Dứu, nhưng không rõ anh đã dậy chưa, phòng ngủ là phòng nào trên tầng ba, nếu hôm qua anh tự đến ngõ Quảng Ninh thì hẳn là khuya mới về nhà.

Hứa Gia Ngôn ngẫm nghĩ, xé trang giấy viết cảm ơn rồi gấp gọn, nhân lúc ăn bữa sáng, lén nhét dưới đĩa đồ ăn của Thẩm Thanh Dứu.

Bảy rưỡi sáng, Hứa Gia Ngôn đi làm đúng giờ.

Công ty bọn họ nằm ở phía đông nam thành phố A, biệt thự của Thẩm Thanh Dứu lại nằm phía đông bắc, khoảng cách không quá xa, hơn nữa có đường thẳng, tuy không có tàu điện ngầm nhưng có tuyến xe buýt đi qua công ty, lộ trình mất khoảng bốn mươi lăm phút.

Cậu không cần tới sớm như thế, nhưng do mới đi làm, sợ trễ xe hoặc tắc đường ngoài ý muốn nên vẫn tới văn phòng sớm gần một tiếng đồng hồ.

Lúc này văn phòng không một bóng người, Hứa Gia Ngôn đi đến trước bàn làm việc của Lộ Lộ, ngồi xuống chiếc ghế hôm qua cậu lấy từ bộ phận hành chính.

Cậu không động vào tờ giấy Lộ Lộ để lại đồng thời không chủ động mở máy tính của cô. Hôm trước sau khi trưởng phòng Từ giao cậu cho Tiểu Vu thì không ai sắp xếp công việc cho cậu cả, ngoại trừ lúc sắp tan tầm có người gọi cậu vào phòng đóng dấu sửa máy in thì không còn việc gì khác.

Gần chín giờ, văn phòng bắt đầu áo nhiệt, có thể do chưa tới giờ làm nên mọi người thả lỏng hơn không ít, ngồi cạnh Lộ Lộ là một cô gái đeo kính, hôm qua vùi đầu vào thiết kế, sáng nay mới có thời gian liếc Hứa Gia Ngôn một cái.

Hứa Gia Ngôn thấy cô nhìn mình thì cười nói: "Chào cô."

Cô gái gật đầu với cậu, nhìn cậu ngồi trên ghế tròn lấy từ phòng hành chính, do dự một lát mới hỏi: "Cậu chưa có máy tính à?"

Hứa Gia Ngôn: "Anh Vu nói không dư máy tính, bảo tôi chờ thêm hai ngày."

Cô gái đeo kính có vẻ hướng nội, hơi nhíu mày: "Vu Bằng hướng dẫn cậu?"

Hứa Gia Ngôn: "Trưởng phòng bảo anh Vu sắp xếp công việc cho tôi."

Cô muốn nói lại thôi, lát sau mới mở miệng: "Tôi tên là Chu Doanh."

"Tôi là Hứa Gia Ngôn!" Hứa Gia Ngôn lập tức đứng lên tự giới thiệu, cậu ngồi đây cả ngày hôm qua không ai để ý, ngay cả lúc đồng nghiệp nhờ sửa máy in cũng không hỏi tên cậu, cứ để cậu một mình trong phòng đóng dấu tự mày mò.

Hôm nay có người bắt chuyện khiến cậu vui vẻ vô cùng, đang định bắt tay thì thấy Chu Doanh liếc phía trước rồi im lặng đeo mắt kính mắt bắt đầu làm việc.

Hứa Gia Ngôn quay đầu, thấy trưởng phòng Từ cầm một xấp văn kiện đi tới, văn phòng của ông đi qua chỗ Hứa Gia Ngôn, thấy cậu đứng đó thì ngẩn người, ngay sau đó nhận ra phòng ban mới có thêm nhân lực, bèn tiến lại gần: "Tiểu Hứa à, thế nào, làm việc ổn không?"

Hứa Gia Ngôn không biết trả lời ra sao, bây giờ ngay cả máy tính riêng cậu vẫn chưa có, việc duy nhất làm được ngày hôm qua lại không liên quan gì đến chuyên môn.

Hứa Gia Ngôn há miệng, đang định nói chuyện thì thấy Vu Bằng từ phía sau bước tới đoạt lời, hắn đứng giữa hai người, xem như gia nhập cuộc đối thoại.

Trưởng phòng Từ trăm công nghìn việc, bàn giao vài câu rồi dặn Hứa Gia Ngôn nghe theo sắp xếp của Vu Bằng rồi vào phòng làm việc. Vu Bằng lại bảo Hứa Gia Ngôn về chỗ, làm quen nghiệp vụ của công ty trước.

Cậu đã tìm hiểu nghiệp vụ của công ty suốt buổi sáng hôm qua rồi, hơn nữa còn nắm được nhiệm vụ phòng thiết kế đảm nhận, nếu chỉ tìm hiểu tiếp thì đúng là lãng phí thời gian, Hứa Gia Ngôn ngồi suy ngẫm, đứng dậy tìm Vu Bằng, muốn hắn giao cho mình vài công việc khác.

Vu Bằng đang bận, ngồi ở bàn làm việc đàm phán qua điện thoại, thấy Hứa Gia Ngôn tới chỉ ra hiệu cậu đứng chờ một lát, một lát này kéo dài gần một tiếng, Vu Bằng làm hết việc này đến việc khác, như thể làm mãi không xong, chờ hắn ngẩng đầu lên, cậu còn tưởng được giao việc gì, lại nghe thấy tiếng nói chuyện từ phía cửa phòng thiết kế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!