Hộp kẹo 3D trông rất tinh xảo, trên nền màu hồng phấn là hai con thỏ trắng đáng yêu, hình minh họa thỏ không hiếm thấy, điều đặc biệt ở đây là một con mặc âu phục, một con mặc váy cưới, cùng đứng trên bãi cỏ, xung quanh là hoa tươi, chúng nó đang tổ chức hôn lễ.
Thẩm Thanh Dứu nhìn trang trí của hộp kẹo, không nói gì.
Hứa Gia Ngôn vẫn tươi cười, đang chờ anh nhận món quà này. Dễ dàng nhận thấy cậu hơi căng thẳng, như thể món quà này hơi khó chấp nhận, nhưng trong siêu thị nhỏ bé kia, hộp kẹo đã là sản phẩm cao cấp nhất trên kệ hàng, bao bì sạch sẽ, ngày sản xuất gần đây, bên trong lấp đầy kẹo, nguyên hộp ánh chừng một kilogram.
Thẩm Thanh Dứu nói "Cảm ơn" rồi đặt hộp kẹo vào ngăn trống chỗ điều khiển, may là ngăn này đủ lớn, nếu không chẳng để vừa, trước mắt không đóng cửa ngăn kéo được, đành cứ để vậy về đến nhà.
Sáng hôm sau, Hứa Gia Ngôn mặc bộ vest mới đi làm với vẻ hân hoan.
Thẩm Thanh Dứu vẫn ở nhà, mở hội nghị online.
Mười rưỡi sáng, hội nghị kết thúc.
Thẩm Thanh Dứu tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi một lát, đang định cầm tập văn kiện trên bàn tiếp tục làm việc thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Anh nâng mắt, nói "Mời vào."
Vốn tưởng là dì Vương tới tìm, ai ngờ chưa dứt lời thì một người đàn ông mặc vest trắng đã mở cửa bước vào đồng thời hét lên "Surprise!"
Chiều cao người đàn ông không chênh lệch Thẩm Thanh Dứu là mấy, tuổi cũng xấp xỉ, chẳng qua diện mạo trông có vẻ trẻ hơn anh một chút, mái tóc màu hạt dẻ ánh vàng, không biết cố ý rắc phấn hay đi tẩy và nhuộm, nói chung dưới ánh sáng tự nhiên, chúng lấp lánh ánh vàng sầu riêng.
Thẩm Thanh Dứu vừa thấy hắn thì nhíu mày, ngay sau đó cụp mắt tiếp tục làm việc.
Người đàn ông thấy anh hững hờ như thế thì mở lời: "Đã lâu không gặp, cậu không thể có phản ứng sinh động hơn à?"
Thẩm Thanh Dứu lật văn kiện trong tay: "Cách xa tôi ba mét."
Hắn nhìn lại vị trí của mình lúc này rồi lướt qua bàn làm việc của anh: "Cậu nói luôn tôi đi ra ngoài cho xong."
Thẩm Thanh Dứu: "Cũng được."
Người đàn ông lập tức ngậm miệng, sửa sang lại dáng vẻ rồi nói với vẻ đứng đắn: "Được rồi, tôi sai rồi, giận dỗi gì chứ."
Hắn quen cửa quen nẻo tiến vào phòng làm việc của anh, tìm ghế rồi ngồi đối diện, thấy anh không có ý tiếp đón đành xuống tầng nhờ dì Vương pha cho cốc trà rồi tự bưng lên.
Thẩm Thanh Dứu vẫn làm việc, không để ý người đàn ông tóc vàng này tham quan thư phòng của mình.
Người này tên là Tiền Phi Phàm – bạn học đồng thời là bạn chơi từ bé của Thẩm Thanh Dứu, hai người xem như lớn lớn cùng nhau, về sau có thể nói Tiền Phi Phàm tự mình nỗ lực mới trở thành một trong số những người bạn đếm trên đầu ngón tay của anh.
"Nãy quên hỏi cậu, sao dì Vương lại đến đây?"
"Ông nội sắp xếp."
"Ông nội cậu? Ông sợ cậu làm việc kiệt sức mà chết nên mới cử người đến đây chăm sóc đúng không?"
Thẩm Thanh Dứu liếc hắn: "Không nói không ai bảo cậu câm."
Tiền Phi Phàm: "Không nói cái gì, mỗi ngày cậu tất bật như thế, vỗn đã dễ dàng đột tử…"
Thẩm Thanh Dứu nhíu mày.
Tiền Phi Phàm lập tức giơ cốc trà đầu hàng: "Tôi tò mò thôi mà, hôm nay gọi đến nhà cậu mà dì Vương nhận, tôi còn sợ chết khiếp."
Thẩm Thanh Dứu không muốn nghe hắn ồn ào, đặt văn kiện xuống hỏi: "Bao giờ cậu về?"
Tiền Phi Phàm: "Tôi vừa mới tới."
Thẩm Thanh Dứu: "Nên mới hỏi bao giờ cậu về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!