Chương 61: (Vô Đề)

Hứa Gia Ngôn mua tổng cộng ba cây kem ốc quế, cậu và Thẩm Thanh Dứu ăn một cái, hai cái còn lại phần Tiền Phi Phàm và Hoắc Bạch Từ.

Hai người xách túi kem đi từ bãi đỗ xe về, Thẩm Thanh Dứu hỏi: "Lúc nãy đứng ở cửa em nghe thấy hết rồi à?"

Hứa Gia Ngôn: "Em nghe rồi."

Thẩm Thanh Dứu: "Em không có gì muốn hỏi sao?"

Hứa Gia Ngôn: "Không."

Thẩm Thanh Dứu: "Vì sao?"

Hứa Gia Ngôn: "Không có vì sao, lúc đầu hai chúng ta không quen biết, chưa từng gặp mặt lại có đính hôn từ trong bụng mẹ, bất kể là ai thì đều không đồng ý. Lúc ấy em gọi cho anh xin hỗ trợ vốn chẳng ôm hy vọng, nhưng anh lại đồng ý, em đã cảm thấy chẳng thể đơn giản như thế được. Dù sao anh có phải nhà từ thiện đâu, một người xa lạ nhờ giúp đỡ lại tốt bụng đồng ý ngay?"

Thẩm Thanh Dứu bắt được trọng điểm: "Anh không tốt bụng?"

Hứa Gia Ngôn: "Tốt bụng phải đặt đúng lúc chứ. Nếu đổi lại là em, tự nhiên có người xa lạ gọi điện bảo chúng em có hôn ước, hơn nữa nhờ em giả vờ là bạn đời, dù chuyện hôn ước là thật thì em vẫn không đồng ý."

Giọng điệu cậu thay đổi: "Nếu chúng ta đều đồng ý thì khẳng định là bất đắc dĩ hoặc có một cái lợi khác. Phía em thì là bất đắc dĩ bị bà bức bách, còn anh là có cổ phần của ông nội."

Tuy điểm xuất phát khác nhau nhưng xét cho cùng, lúc ban đầu quen biết không phải hai người tình nguyện.

Thẩm Thanh Dứu cười nói: "Thế em không cảm thấy những hành động trước đó của anh có mục đích lừa tình cảm rồi kết hôn với em để lấy cổ phần của ông nội à?"

Hứa Gia Ngôn dừng bước đối diện với anh: "Thật ra lúc đầu nghe thấy chuyện này, em không nghĩ nhiều như vậy, nhưng nếu anh đã nhắc thì để em suy nghĩ kĩ lại."

Hứa Gia Ngôn im lặng một lát, tựa như thật sự suy ngẫm về vấn đề này, cậu nhìn anh rồi nói: "Em cảm thấy anh sẽ không như thế."

Thẩm Thanh Dứu: "Tại sao?"

Hứa Gia Ngôn: "Bởi vì em thấy điều đó trong đôi mắt anh. Anh có thật sự thích em hay không, có thật sự yêu em hay không, em cảm nhận được hết. Có lẽ lúc đầu, tại một thời điểm nào đó đúng là anh ngụy trang, nhưng em cho rằng trong suốt thời gian qua, tình cảm của anh đối với em là chân thành."

Bọn họ quen nhau lâu như vậy, đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, cả chặng đường tuy không có sóng to gió lớn nhưng tình cảm lại rõ ràng. Hứa Gia Ngôn là một người trưởng thành bình thường, cậu cảm nhận được ai đối xử tốt với mình hay không. Cậu không cần người ngoài chỉ điểm, càng không vì một hai câu từ miệng người khác mà vô tình nghi ngờ tình cảm của bọn họ.

Điều này với ai đều không công bằng.

Thẩm Thanh Dứu nghe cậu nói xong, giữ gáy rồi đặt nụ hôn lên trán cậu. Dù Hứa Gia Ngôn không cần giải thích, dù cậu tin tưởng anh vô điều kiện, thậm chí đoán đúng ngọn nguồn nhưng anh vẫn nói lại hết chuyện cổ phần, không giữ lại chút gì.

Dưới bầu trời quang đãng là tiếng chim kêu, Tiền Phi Phàm và Hoắc Bạch Từ đứng ở cửa bãi đỗ xe đập muỗi.

Muỗi đầu thu quá tàn nhẫn, con nào cũng khỏe như hổ, đốt cả hai mặt đầy nốt.

Tiền Phi Phàm nhìn túi giấy Thẩm Thanh Dứu xách trong tay, thật sự hơi sốt ruột, hỏi Hoắc Bạch Từ: "Cậu nói xem, có phải Tiểu Hứa mua kem ốc quế tới không?"

Hoắc Bạch Từ bấm tay tính toán: "Ít nhất ba cái."

Tiền Phi Phàm: "Nghĩa là có phần của chúng ta đúng không?"

Hoắc Bạch Từ: "Chắc chắn có phần của chúng ta."

Tiền Phi Phàm đập "bộp" được con muỗi nữa, nôn nóng hỏi tiếp: "Bọn họ đang làm gì đấy? Còn ở trong đó thì kem còn ăn được không?"

Tiền Phi Phàm một câu thành thật, chờ đến lúc Hứa Gia Ngôn nhớ ra bọn họ đang cầm hai cây kem thì chúng đã tan hoàn toàn.

Cuối tháng mười hai.

Hứa Gia Ngôn hoàn thành việc trang trí nội thất, cùng với ông Tô khai trương phòng làm việc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!