Mười giờ sáng, Hứa Gia Ngôn hoàn thành công việc khôi phục đầu nai, ngủ thẳng tới năm giờ chiều, định gọi cho ông Triệu hẹn ngày mai giao thành phẩm nhưng ông nôn nóng muốn xem ngay nên bọn họ hẹn tối nay tại Vân Sơn Cư.
Lúc Thẩm Thanh Dứu đưa Hứa Gia Ngôn tới nơi thì cả ông Triệu và ông Tô đã đến trước rồi.
Bọn họ không quen Thẩm Thanh Dứu nhưng biết là con cháu nhà họ Thẩm cũng như bạn của Hoắc Bạch Từ nên để anh ngồi bên cạnh.
Hứa Gia Ngôn cất đầu nai vào hộp rồi đưa cho ông Triệu.
Ông Triệu cẩn thận nhận lấy, đang định mở ra thì nghe tiếng gọi tục tằng từ bên ngoài: "Lão Triệu! Lão Triệu? Có phải lão Triệu ở đây không?"
Ông Triệu ngẩng đầu đáp một tiếng, đóng khóa cài hộp lại rồi mở cửa phòng, thấy rõ người bên ngoài thì kinh ngạc: "Lão Hồ? Sao ông tới đây?"
Người được gọi là lão Hồ thoạt nhìn trạc tuổi ông Triệu, có lẽ lớn hơn ông Triệu vài tuổi, ông mang dáng vẻ bụng phệ, khuôn mặt tròn với trán và miệng rộng cùng đôi tai to.
Hẳn là ông Triệu không ngờ ông sẽ tới, sửng sốt mấy giây mới mời ông vào phòng rồi hỏi lại: "Sao ông tới đây?"
Ông Hồ trả lời: "Tôi tới nhà mà không thấy ông, con trai ông bảo ông ở đây."
Ông Triệu cau mày, có vẻ không hoan nghênh ông Hồ lắm, nhưng hiện tại đã tới cửa, đuổi ra thì không phải phép nên đành mời vào, dẫn tới trước mặt ông Tô: "Ông Tô, đây là Hồ Khải Thắng – anh rể của tôi."
Hình như ông Tô từng nghe danh người này rồi, ngồi trên sô pha không đứng dậy, chỉ mỉm cười khách sáo.
Hồ Khải Thắng đến làm thay đổi bầu không khí, ông Triệu giữ hộp gỗ của Hứa Gia Ngôn, muốn nhìn nhưng muốn mở ra trước mặt Hồ Khải Thắng.
Hồ Khải Thắng liếc ông Triệu rồi quay sang Hứa Gia Ngôn và Thẩm Thanh Dứu, tùy ý tìm chỗ ngồi rồi rót cho mình chén trà: "Hai thanh niên này là thợ mộc ông tìm được đó hả?"
Ông Triệu thấy ông ngồi nên đành ngồi xuống, trả lời: "Không phải thợ mộc mà là nhà điêu khắc."
Hồ Khải Thắng nhấp một ngụm trà, dường như coi thường ngữ điệu văn nhã của ông Triệu: "Nhà điêu khắc gì chứ, với người làm công trình như chúng tôi thì là thợ mộc mà thôi, lúc ấy tôi đã bảo với ông rồi, tôi quen biết rộng, để tôi tìm người cho nhưng ông lại không cần, mất nửa năm rồi đúng không? Đã có thành quả gì chưa?"
Vợ ông Triệu và vợ Hồ Khải Thắng là chị em ruột, hai người họ tuy là anh em cọc chèo nhưng quan hệ với nhau không được hài hòa.
Ông Triệu văn nhã, xuất thân trong gia đình có truyền thống thơ ca và hội họa, nói chuyện làm việc hay giơ tay nhấc chân đều lịch thiệp tao nhã.
Còn Hồ Khải Thắng thuộc tầng lớp công nhân, bản thân không được học hành nhưng dám nghĩ dám làm, chớp thời cơ theo ngành sản xuất thuyền, hiện tại có một dây chuyền sản xuất ở thành phố A, xem như hưởng một cuộc sống sung túc.
Nếu tách ra thì không có vấn đề gì nhưng mỗi dịp tết đến bọn họ lại ngồi chung bàn. Mấy năm trước, điều kiện của Hồ Khải Thắng không tốt lắm, phương diện nào cũng kém ông Triệu một chút, tuy ông Triệu không cố tình nhằm vào nhưng họ hàng đông, khó tránh việc đặt bọn họ lên bàn cân so sánh.
Dần dần Hồ Khải Thắng cảm thấy bản thân không bằng ông Triệu, sau khi phát đạt, cảm giác tự ti khôn cùng ấy biến thành tự phụ quá đáng. Suốt ngày ông lên mặt, chê nhà họ Triệu thế này thế kia, viết chữ vẽ tranh làm gì có đường ra? Dù nổi tiếng với thư pháp nhưng tranh chữ chỉ bán được mấy trăm đồng, còn không bằng tới công ty ông làm kế toán.
Lời qua tiếng lại hơn hai mươi lăm, ông Triệu và Hồ Khải Thắng không hợp nhau, tránh mặt được thì tránh.
Nhưng càng nhân nhượng thì Hồ Khải Thắng càng lấn tới, ông luôn muốn khoe khoang mình giỏi hơn người.
Không rõ ông biết chuyện đầu nai ở từ đường từ ai, dăm ba bữa lại tới hỏi thăm, biết ông Triệu mãi không sửa được nên luôn miệng chê quan hệ của ông Triệu không rộng, vẫn nên nhờ vả ông thì hơn.
Ông Triệu giao cho Hồ Khải Thắng kiểu gì bây giờ, nước sông không phạm nước giếng mà ông đã leo lên đầu lên cổ ông Triệu rồi, đằng này lại nhờ vả thì chẳng phải bị dẫm dưới đất luôn hay sao?
Haiz, chuyện trong nhà không nên rùm beng bên ngoài.
Ông Triệu định tìm cách dỗ Hồ Khải Thắng về nhưng không ngờ ông vẫn rót trà tiếp và quay sang đánh giá Hứa Gia Ngôn và Thẩm Thanh Dứu: "Tôi nghĩ chuyện này ông không làm được đâu, ông xem ông tìm được ai kìa, đây là thợ mộc hả? Cả hai trông như ngôi sao thế này có thể cầm dao không?"
Ông Triệu nhíu mày, nhấn mạnh lại: "Người ta là nhà điêu khắc."
"Ừ ừ ừ, thì là nhà điêu khắc." Hồ Khải Thắng nói, "Nếu ông cứ nhất quyết đòi nhà điêu khắc thì tôi cũng tìm được cho ông. Tôi bảo này, nhà điêu khắc này khá lắm, mới về nước không lâu, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tay nghề lại cao, nghe nói năm ngoái vừa nhận giải thưởng quốc tế về điêu khắc gì đó. Lần trước tôi lấy bản vẽ dầm chìa nhà ông đưa cho cậu ta, hôm nay người ta hoàn thành rồi. Sao nào?
Muốn xem thử không?"
Ông Triệu vốn không muốn xem nhưng loáng thoáng thấy hai bóng người đứng bên ngoài, do dự một lát rồi hỏi Hứa Gia Ngôn: "Tiểu Hứa, cháu thấy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!