Thẩm Thanh Dứu đi thẳng lên tầng, không quay đầu lại nữa.
Hứa Gia Ngôn cứ cảm thấy anh nghiến răng nói câu cuối cùng, nhất thời không hiểu anh có tức giận hay không, đến cùng là vì sao tức giận.
Cậu còn ở đây thêm vài ngày, mang tâm lý không thể làm phiền chủ nhân ngôi nhà đi vào phòng bếp.
Trong phòng bếp, dì Vương đang chuẩn bị bữa sáng.
Bữa sáng kiểu Trung Quốc và kiểu Tây, mỗi loại một phần. Kiểu Trung Quốc là cháo trắng củ mài, kiểu Tây là sandwich chân giò hun khói.
Hôm qua Hứa Gia Ngôn đã ăn sandwich rồi, hương vị rất ngon, khác một trời một vực với đồ cậu mua bên ngoài. Hai phần sandwich nhìn vẻ ngoài có vẻ giống nhau nhưng thành phần bên trong lại khác biệt, một cái đầy đủ nguyên liệu bao gồm rau, chân giò hun khói, trứng rán, cà chua và sốt dì Vương tự làm, cái còn lại chỉ có trứng rán, mà chỉ có lòng trắng, không có lòng đỏ.
Dì Vương từng bảo Thẩm Thanh Dứu kén ăn, cậu không ngờ anh kén ăn tới mức độ này.
Dì Vương thấy cậu đi vào thì cười hỏi: "Sao cậu dậy sớm thế?"
Hứa Gia Ngôn cũng cười với bà: "Cháu còn chưa ngủ.""
"Ồ." Dì Vương cảm thán, "Đúng là tuổi trẻ, ngài Thẩm cũng thế, công việc bận rộn là thức trắng đêm, tôi lo cho sức khỏe cậu ấy quá."
Lâm Xuyên từng bảo anh là người cuồng công việc, hận một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, mỗi ngày hai mươi tư giờ đều lao vào công việc, qua mấy ngày ở chung, cậu thấy đúng thế thật.
Dì Vương: "Vậy nên biết ngài Hứa chuẩn bị đến đây, ông bà chủ vui vẻ vô cùng."
Ông bà chủ trong lời dì Vương hẳn là ông bà nội của Thẩm Thanh Dứu. Cậu biết sau khi mình tìm Thẩm Thanh Dứu thì anh sẽ xác nhận lại với ông bà, chỉ là không ngờ hai người sẽ vui vẻ?
Hôn ước ba mươi mấy năm trước đột nhiên bị đào lại chẳng lẽ không quấy rầy cuộc sống hiện tại của bọn họ ư?
Hứa Gia Ngôn nói với dì Vương hoài nghi của mình.
Dì Vương: "Bọn họ còn mong cậu quấy rầy cuộc sống hiện tại của ngài Thẩm ấy chứ."
Hứa Gia Ngôn: "Vì sao?"
Dì Vương đáp: "Bởi vì cuộc sống của ngài Thẩm quá cứng nhắc, ngoài công việc vẫn chỉ có công việc, hình như chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì khác. Tôi tới nhà họ Thẩm bao nhiêu năm rồi, xem như nhìn cậu ấy trưởng thành, lúc còn nhỏ cậu ấy cô đơn một mình, số bạn bè đếm bằng đầu ngón tay còn dư dả. Lúc trước tôi bất cẩn nghe cậu ấy cãi nhau với ba, nói cái gì mà xã giao lãng phí thời gian, ồn ào náo loạn một phen đấy."
Tối hôm trước Hứa Gia Ngôn đã trao đổi với anh về tình yêu và hôn nhân, khi đó cậu đã nhận ra anh là một người ghét phiền toái, không thích những chuyện rườm rà, cũng không có hứng thú với yêu đương.
Thậm chí anh có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân không tình yêu chứ không muốn lãng phí thời gian vào quá trình yêu nhau.
Điểm này đối lập hoàn toàn với Hứa Gia Ngôn, tuy cậu chưa yêu ai nhưng lại thích những chuyện tình lãng mạn, cậu cho rằng tình yêu và hôn nhân giống như điêu khắc, quen biết lúc đầu giống như khúc gỗ thô, thông qua mài giũa cẩn thận cũng như tạo hình mới có thể lột xác, biến thành tác phẩm nghệ thuật có một không hai trên thế giới.
Vậy nên dù giữa cậu và Thẩm Thanh Dứu có hôn ước hay được cả hai bên phụ huynh ủng hộ đi chăng nữa thì cũng không thể đến được với nhau.
Hứa Gia Ngôn ăn bữa sáng trong phòng bếp còn dì Vương mang bữa sáng lên phòng làm việc cho Thẩm Thanh Dứu. Sau khi dì Vương xuống, cậu lại hỏi thêm vài điểm anh không thích, tránh cho về sau bất cẩn chạm phải khiến anh không hài lòng.
Giải quyết bữa sáng xong Hứa Gia Ngôn mới thấy buồn ngủ, cậu nhìn đồng hồ, gọi cho Kiều Mộc Sâm một cuộc điện thoại, hẹn thời gian tới công ty phỏng vấn rồi lên phòng ngủ bù.
…
Công ty của Kiều Mộc Sâm không ở nội thành mà nằm trong một khuôn viên phía Đông Nam thành phố A.
Khuôn viên rất rộng, có sân golf cỏ mọc xanh mơn mởn cùng các địa điểm triển lãm nghệ thuật với thiết kế độc đáo và sáng tạo.
Kiều Mộc Sâm mặc vest đứng ở cổng chờ Hứa Gia Ngôn từ sớm, thấy cậu xuống xe buýt thì hưng phấn vẫy tay.
Hứa Gia Ngôn cầm sơ yếu lý lịch chạy tới, vui vẻ chào hỏi Kiều Mộc Sâm.
Có vẻ hai người chưa thoát khỏi niềm vui vì gặp lại, tiếng nói cười vẫn rất rôm rả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!