Chương 49: (Vô Đề)

Nghiên cứu suốt một đêm, đến năm giờ sáng hôm sau Hứa Gia Ngôn đã tìm ra vấn đề.

Nhưng cậu không thể tiếp tục, chín giờ cậu còn phải đi làm, hơn nữa Thẩm Thanh Dứu luôn ở đây cùng cậu, anh cũng cần nghỉ ngơi.

Nhiệm vụ tuần này của cậu vẫn là giao phương án cho Cù Đạt Tây, lý tưởng nhất là cậu ta chọn được một trong ba để mọi người tập trung dồn lực, ấn định bản thảo trước kỳ nghỉ tết, năm sau đỡ phải nhọc lòng vì chuyện này nữa.

Trong cuộc họp, quản lý Tề động viên cậu cố gắng hơn một chút, bọn họ có hoàn thành công việc trước năm mới hay không phụ thuộc hết vào cậu.

Chuyện này thật ra không khó nhưng tính Cù Đạt Tây mọi người đều hiểu, cậu ta không phải người dễ nói chuyện.

Đồng nghiệp A không thể hiểu được tâm lý cậu ta, ra khỏi phòng họp bắt đầu mở lời: "Mọi người nói xem tại sao cậu ta không muốn xem nhỉ? Nếu đã trả tiền để tìm chúng ta rồi lại không muốn phối hợp thì không bằng đừng tìm chúng ta nữa, cắt đứt ngay từ đầu không phải xong luôn hay sao?"

Đồng nghiệp B: "Cô chẳng hiểu gì cả, có mấy người như thế đấy, tưởng có ít tiền mà coi mình là thượng đế, không chỉ muốn mua năng lực làm việc mà còn muốn giẫm đạp tôn nghiêm của người khác."

Đồng nghiệp A: "Tôi không có ý kiến với chuyện có tiền là thành thượng đế, nhưng hai bên đã thỏa thuận với nhau rồi, việc nào ra việc đó chứ, cậu ta trả tiền thuê chúng ta thiết kế, nếu chỗ chúng ta có vấn đề hay chúng ta không cung cấp thiết kế theo như nhu cầu của cậu ta thì đúng là lỗi của chúng ta, nhưng hiện tại chúng ta đã hoàn thành, cậu ta lại từ chối không muốn xem là sao?"

Đồng nghiệp B: "Ai biết? Hơn nữa tôi cảm thấy mấy người như Cù Đạt Tây ấy mà, chẳng phải vì tiền đâu, có lẽ chỉ đơn giản là cậu ta cảm thấy nhàm chán nên muốn chơi chúng ta thôi, cô quên năm trước lúc phủ nhận thiết kế của chúng ta, cậu ta đắc ý biết bao khi nhìn thấy dáng vẻ ngớ người của chúng ta rồi à?"

Đồng nghiệp A tức giận: "Loại người này bị ấm đầu à, chúng ta cứ phải nhận hạng mục này sao?"

Đồng nghiệp B: "Tôi cũng không muốn nhận, nhưng chúng ta là người làm thuê, làm gì có quyền lên tiếng."

Mọi người đều không có cách hay hơn để đối phó với Cù Đạt Tây, bọn họ không có quyền tự chọn khách hàng, trong trường hợp không trái với hợp đồng thì bọn họ không thể đổi người.

Có lẽ đây là chỗ khó của bên B.

Hứa Gia Ngôn theo mọi người về văn phòng, chưa kịp ngồi đã cầm phương án thiết kế chạy tới khách sạn.

Trước khi tới cậu đều gọi cho Cù Đạt Tây một cuộc điện thoại nhưng lần nào cậu ta cũng cúp máy hoặc không nhận, lần này không phải ngoại lệ, đầu kia vang lên hai tiếng tút rồi im bặt, thậm chí không cho Hứa Gia Ngôn cơ hội mở lời.

Kỳ nghỉ sắp đến gần, không đến hai tuần nữa.

Nếu trong khoảng thời gian này Cù Đạt Tây vẫn không chịu hợp tác thì kế hoạch đưa ra bản thảo trước tết xem như thất bại.

Hứa Gia Ngôn không còn cách nào khác đành chạy tới khách sạn, sau khi xác nhận Cù Đạt Tây chưa ra ngoài thì lên phòng cậu ta gõ cửa.

Hai phút sau, Cù Đạt Tây ra mở cửa, nhìn thấy Hứa Gia Ngôn thì lập tức đóng sầm cửa lại.

Đây không phải lần đầu tiên cậu bị đối xử như thế, chỉ đành tiếp tục gõ, Cù Đạt Tây bị làm phiền không chịu được, nổi giận mở cửa ra và quát: "Vị hôn thê của Thẩm Thanh Dứu thì ghê gớm lắm hả? Tôi nói cho anh biết, dù anh là vị hôn thê của ai, kể cả ông trời thì cũng chẳng sao! Tôi không muốn xem phương án trong tay anh, vĩnh viễn không muốn xem! Nếu anh còn đến làm phiền, cẩn thận tôi kiện anh đấy!"

Tâm trạng cậu ta có vẻ không tốt, trên mặt trên tóc còn dính vụn gỗ, trong phòng có hương gỗ Hứa Gia Ngôn quen thuộc, nếu cậu đoán không nhầm thì đúng là Cù Đạt Tây đang bận.

Hứa Gia Ngôn ngại ngùng lui về sau: "Xin lỗi đã quấy rầy. Cậu làm việc tiếp đi, khi nào cậu hết bận tôi lại qua."

Lần gặp mặt vào thứ bảy tuần trước quá xấu hổ, Cù Đạt Tây rơi vào thế yếu, hơn nữa cậu của Cù Đạt Tây không phân biệt lý lẽ khiến cậu ta mất mặt trước Hứa Gia Ngôn. Cậu ta cho rằng lần sau gặp lại, Hứa Gia Ngôn sẽ châm chọc mỉa mai, dù sao cậu có Thẩm Thanh Dứu làm chỗ dựa, đủ sức diễu võ giương oai trước mặt cậu ta.

Cù Đạt Tây đã dự tính trước, nếu Hứa Gia Ngôn dám lên mày lên mặt thì cậu ta không sợ. Dù sao cậu ta không phải thương nhân, cả đời này không tính sẽ kinh doanh, dù Thẩm Thanh Dứu một tay che trời thì cũng không vươn tới giới điêu khắc của bọn họ được. Do vậy Hứa Gia Ngôn là ai, quan hệ với Thẩm Thanh Dứu thế nào thì đối với cậu ta không có bất cứ ảnh hưởng gì.

Nếu vì cậu ta mà việc kinh doanh nhà mình bị ảnh hưởng thì Thẩm Thanh Dứu quá nhỏ nhen, cậu ta xem thường anh.

Cù Đạt Tây không sợ hãi nên khi đối mặt với Hứa Gia Ngôn vẫn vênh váo tự mãn.

Chỉ là không ngờ, cách Hứa Gia Ngôn đối xử với cậu ta không có gì thay đổi, tựa như bọn họ không gặp nhau ở tập đoàn nhà họ Thẩm, cậu của cậu ta không lớn tiếng mắng mỏ, Hứa Gia Ngôn không xem cậu ta thành trò cười.

Hứa Gia Ngôn nói xong thì rời đi, không cố ép cậu ta xem phương án thiết kế cũng như mở ra đọc diễn cảm cho cậu ta nghe nữa.

Cù Đạt Tây đứng ở cửa nhìn bóng lưng Hứa Gia Ngôn một lúc lâu rồi mới hừ lạnh, quay người đóng cửa, tiếp tục làm việc của mình.

Đúng là dạo này Cù Đạt Tây đang bận, hình như cậu ta đang vướng vào nan đề nào đó, trước giờ mỗi lần Hứa Gia Ngôn đến tìm thì cậu ta đều mặc quần áo da phóng motor đi cái vèo, gần đây cậu ta lại không rời khỏi khách sạn, hơn nữa ngày càng uể oải, mỗi lần mở cửa đều trong trạng thái tóc rối tung và mắt đỏ bừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!