Chương 46: (Vô Đề)

Cậu của Cù Đạt Tây tên là Trần Thế Hoành, có quan hệ không tồi với ba Thẩm Thanh Dứu, hai người xem như bạn thân lâu năm.

Ba Thẩm Thanh Dứu không thích kinh doanh nên sau khi Thẩm Thanh Dứu tiếp quản công ty thì lui về sau, không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì trong công ty nữa.

Hôm nay Trần Thế Hoành nhờ quan hệ với ba Thẩm Thanh Dứu nên mới dẫn Cù Đạt Tây tới làm quen.

Kết quả hai người còn chưa gặp mặt chính thức đã có rắc rối lớn như thế, thật sự khiến Trần Thế Hoành khó xử.

Ông vội vàng bước tới cạnh Cù Đạt Tây, ấn cổ cậu ta xin lỗi Hứa Gia Ngôn, miệng thì nói: "Xin lỗi, Đạt Tây không hiểu chuyện nên va chạm với vị này, mong sếp Thẩm bỏ qua."

Cù Đạt Tây bị ấn đến nỗi không kiên nhẫn, cố gắng vùng thoát khỏi kiềm chế.

Tính tình cậu ta vốn cao ngạo, hơn nữa còn trẻ tuổi, hoạt động điêu khắc ở nước ngoài được tung hô tận trời, bản thân chẳng hứng thú với việc làm quen với Thẩm Thanh Dứu, nhưng cậu ta biết địa vị của nhà họ Thẩm trong giới kinh doanh ở thành phố A, chuyện nhà mình nhiều lúc còn cần họ hỗ trợ nên không xuống nước trước là không được.

Song bảo cậu ta xin lỗi Hứa Gia Ngôn thì cậu ta không nói lên lời, dù sao cậu ta là khách hàng của cậu, hơn nữa còn là khách hàng cao cấp, cậu ra không…

"Xin lỗi đi!"

Trần Thế Hoành quát to, vang vọng ít nhất năm tầng lầu.

Cù Đạt Tây hoảng sợ.

Không chỉ có Cù Đạt Tây mà ngay cả Hứa Gia Ngôn cũng giật mình.

Hứa Gia Ngôn nghĩ nếu không thì thôi, dù sao chẳng phải việc gì to tát, chỉ là Cù Đạt Tây đúng là không lễ phép, xem như hôm nay cậu xui xẻo, ra ngoài không xem lịch trước.

Cậu không muốn so đo nhưng Thẩm Thanh Dứu lại không muốn nhượng bộ, mặt vẫn không cảm xúc nhìn Cù Đạt Tây.

Trần Thế Hoành thấy không nhận lỗi không được, đành nhìn Cù Đạt Tây quát to hơn khiến mấy sợi tóc cậu ta phất phơ, bực bội nói với Thẩm Thanh Dứu: "Xin lỗi.". Có‎ gì‎ hot?‎ Chọt‎ thử‎ tra?g‎ ﹎‎ ? rù‎ ??r??ệ?.??‎ ﹎

Thẩm Thanh Dứu: "Không phải xin lỗi tôi."

Cù Đạt Tây nhìn Hứa Gia Ngôn, nói với vẻ bực dọc hơn: "Xin lỗi!"

Cậu ta xin lỗi mà giọng hằn học như thể chuẩn bị cắn người, Trần Thế Hoành nhìn không vừa mắt, vỗ vào gáy cậu ta một cái: "Nói hẳn hoi!"

Cù Đạt Tây có vẻ sợ cậu mình, gạt tay Trần Thế Hoành ra rồi nghiến răng nghiến lợi với Hứa Gia Ngôn: "Xin – lỗi!"

Hứa Gia Ngôn sợ Trần Thế Hoành lại tức giận đánh Cù Đạt Tây cái nữa, vội nói: "Không sao, không sao hết."

Lời nói đã nói, Hứa Gia Ngôn đã đáp lại, Trần Thế Hoành nhìn về phía Thẩm Thanh Dứu, lấy thân phận người lớn giáo huấn Cù Đạt Tây vài câu, chuyện này mới xem như bỏ qua.

Trần Thế Hoành dẫn Cù Đạt Tây rời đi, Hứa Gia Ngôn theo Thẩm Thanh Dứu về phòng làm việc.

Đột nhiên náo loạn như thế, Hứa Gia Ngôn chưa kịp hâm nóng cơm, đang định xuống tầng sáu thì thấy Thẩm Thanh Dứu cầm hộp cơm mở cánh cửa ở khu nghỉ ngơi.

Hứa Gia Ngôn tò mò theo sau, phát hiện đằng sau có một gian bếp nhỏ, có nồi có bát, đương nhiên cũng có lò vi sóng.

Hứa Gia Ngôn chớp mắt, hỏi: "Có phòng bếp?"

Thẩm Thanh Dứu gật đầu, bình tĩnh mở cửa lò vi sóng, lấy tờ hướng dẫn sử dụng bên trong: "Tuần trước mới mua, hiện tại phát huy tác dụng được rồi."

Anh nói không sai, đúng là lò vi sóng này mới mua tuần trước, lò vi sóng cũ bị anh giấu dưới ngăn kéo tủ, dù sao từ tầng ba mươi hai xuống tầng sáu không thoải mái, Hứa Gia Ngôn đi cùng anh một lần là đủ rồi.

Trong phòng làm việc có lò vi sóng đương nhiên thuận tiện hơn nhiều, hai người hâm nóng đồ ăn rồi dùng bữa, Hứa Gia Ngôn nếm từng món, thấy anh không lộ ra vẻ mặt khó nuốt mới vui vẻ cầm đũa.

Đang ăn chợt nhớ ra một chuyện, tốc độ gắp đồ ăn của Hứa Gia Ngôn chậm lại, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Thanh Dứu hơi xấu hổ.

Thẩm Thanh Dứu nhìn ra biểu cảm của cậu thay đổi, hỏi: "Sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!