Chương 41: (Vô Đề)

Hai người băng qua ngã tư rồi tiến vào một con phố thương mại, tuy nói là phố thương mại nhưng lượng hàng hóa không lớn.

Nơi đây không nhiều hàng quán, đa số là cửa hàng bán đồ cổ, tranh chữ hay nhạc cụ cổ điển, cửa hàng điêu khắc nhà Hứa Gia Ngôn chen chúc giữa chốn mang tính cổ xưa, bởi vì không kinh doanh nữa nên trước cửa treo tấm biển tạm dừng hoạt động.

Hứa Gia Ngôn lấy chùm chìa khóa thường mang theo ra mở cửa rồi dẫn Thẩm Thanh Dứu vào.

Cửa hàng rất nhỏ, chỉ có hai kệ trưng bày hàng cùng một chiếc bàn làm việc hình chữ nhật, tất cả dụng cụ được xếp ngay ngắn trong thùng, kệ trưng bày được phủ vải chống bụi, qua ba tháng, phía trên đã phủ một lớp bụi khá dày.

Hứa Gia Ngôn định xốc vải chống bụi lên để rửa sạch, nhưng rồi lại nghĩ mấy ngày nữa phải đi rồi, sau đó mấy tháng nữa mới về nên từ bỏ ý định lau dọn, để mặc những vật trang trí tinh xảo tiếp tục giấu mình trong bóng tối.

Thẩm Thanh Dứu nhìn ra cậu lưu luyến cửa hàng này, dù nơi đây đã phủ bụi nhưng cậu vẫn quý trọng như cũ.

Đột nhiên tiếng chuông gió vang lên.

Hứa Gia Ngôn nghe tiếng thì quay đầu lại, thấy một ông lão mặc đồ ngủ kẻ caro màu xanh lam đứng ở cửa.

Ánh mắt Hứa Gia Ngôn sáng ngời, hân hoan ra đón: "Lão Mã!"

Người tới đúng là bạn của Hứa Gia Ngôn – lão Mã.

Năm nay lão Mã đã ngoài sáu mươi tuổi, gầy gò nhưng lưng vẫn thẳng, hai mắt ông rất sáng, thoạt nhìn rất có tinh thần, nhìn thấy Hứa Gia Ngôn thì cười tươi: "Nhóc con về mà không báo một tiếng?"

Hứa Gia Ngôn: "Sáng nay cháu mới về, trưa ăn cơm xong rồi ra đây."

Lão Mã chế nhạo: "Ông còn tưởng cháu bị thế giới xa hoa trụy lạc nơi thành phố lớn che mờ mắt, không về nữa chứ."

Hứa Gia Ngôn: "Cháu vẫn về mà, chỉ là chiều chủ nhật cháu lại đi rồi."

Lão Mã nghe cậu phải đi, tiếc nuối cảm thán: "Ông còn tưởng cháu về nhiều ngày."

Hứa Gia Ngôn: "Không còn cách nào khác, cháu còn phải đi làm nữa ạ."

Lão Mã không đáp lại, nhìn vào trong cửa hàng thấy Thẩm Thanh Dứu thì hỏi: "

"Vị này là?"

Hứa Gia Ngôn trả lời: "Anh ấy là Thẩm Thanh Dứu, là…."

Hứa Gia Ngôn nhất thời không biết giới thiệu Thẩm Thanh Dứu thế nào, lão Mã đã đáp thay cậu: "Ông xã của cháu."

Lời lão Mã nói quá dọa người, Hứa Gia Ngôn suýt chút nữa té ngã, cậu vội thanh minh: "Ông nói linh tinh gì thế?"

Lão Mã vô tội: "Ông có nói linh tinh đâu, bà nội cháu bảo cháu tới thành phố A kết hôn, đối tượng họ Thẩm, người này lại là Thẩm Thanh Dứu, không phải ông xã cháu chẳng lẽ là của ông?"

Hứa Gia Ngôn bị lời nói của lão Mã chọc cho đỏ mặt, hận không tìm được miếng khăn nhét vào miệng ông. Cậu xấu hổ liếc Thẩm Thanh Dứu, thấy anh không có biểu cảm gì lạ mới chỉ vào lão Mã giới thiệu với anh: "Tôi từng kể với anh rồi, đây là lão Mã – bạn tôi."

Từ khi lão Mã tiến vào, Thẩm Thanh Dứu đã bước tới bên cạnh bọn họ, lúc này lễ phép gật đầu với ông rồi vươn một tay ra: "Cháu chào ông, ông Mã."

Lão Mã không nghĩ tới anh lịch sự như thế, vươn tay bắt lấy tay anh, giống bà nội Hứa cẩn thận quan sát anh từ trên xuống dưới một lúc lâu rồi mới bình luận: "Khá lắm, xứng đôi với Tiểu Ngôn Tử nhà chúng ta."

Lão Mã sống hơn sáu mươi năm vẫn không lựa lời như thế, ông mặc kệ Thẩm Thanh Dứu là người từ thành phố A, đã tới địa bàn của bọn họ thì đều là người ở đây.

Hứa Gia Ngôn sợ lão Mã lại nói cái gì kinh hãi thế tục, nhân lúc Thẩm Thanh Dứu không chú ý thì kéo ông ra cửa dặn dò: "Ông đừng nói lung tung nhé, bọn cháu còn chưa kết hôn đâu."

Lão Mã ngạc nhiên: "Không kết hôn? Thế cháu tới thành phố A làm gì?"

Hứa Gia Ngôn: "Cháu tìm việc chứ sao."

Lão Mã: "Chẳng phải cháu gửi cho bà cháu giấy đăng ký kết hôn rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!