Chương 4: (Vô Đề)

Đi bộ thì mất nửa tiếng nhưng lái xe thì nhanh.

Mười phút sau, Thẩm Thanh Dứu lái chiếc xe hơi màu đen dừng bên cạnh Hứa Gia Ngôn.

Hứa Gia Ngôn cảm thấy băn khoăn, lên xe lại xin lỗi: "Xin lỗi, phiền anh lại đây một chuyến…"

Thẩm Thanh Dứu: "Không sao, tôi vẫn chưa nghỉ ngơi."

Hứa Gia Ngôn nhớ lại tối hôm qua mười giờ anh mới xuống ăn cơm, hỏi: "Mỗi ngày anh đều làm việc muộn như thế à?"

Thẩm Thanh Dứu nhìn thẳng, vô lăng quay về phía khu biệt thự: "Dạo này hơi bận."

"À."

Bọn họ quen biết chưa lâu, không có gì tán gẫu, hơn nữa thoạt nhìn Thẩm Thanh Dứu không phải người thích nói chuyện, nếu cố tìm chủ đề có khi lại khiến bầu không khí trở nên xấu hổ.

Hai tay Hứa Gia Ngôn bấu dây an toàn, lén liếc Thẩm Thanh Dứu một cái, không thể không nói, Thẩm Thanh Dứu rất đẹp, xem như đẹp nhất trong số những người Hứa Gia Ngôn từng gặp.

Thật ra lúc đầu bà nội bảo cậu liên lạc với nhà họ Thẩm, cậu từng tìm người giả dạng, dù sao hai nhà không gặp lâu như thế, tự nhiên gọi điện nhắc lại hôn ước mấy chục năm trước, dù là ai cũng có thể tắt máy ngay lập tức, thậm chí xem cậu thành kẻ lừa đảo, cho ngay vào danh sách đen. Thế nên cậu mới tìm một người thay thế, ai biết bà nội vừa nhìn đã biết là hàng giả, đồng thời bắt Hứa Gia Ngôn gọi điện thoại luôn, đừng kiếm cớ trước mặt bà.

Bà nội quen người nhà họ Thẩm, biết gen bọn họ xuất chúng, sao có khả năng sinh ra dưa vẹo táo nứt.

Hứa Gia Ngôn cảm thấy người mình thuê đã xem như xuất sắc trong đám người, kết quả chỉ là dưa vẹo táo nứt trong mắt bà nội?

Lúc ấy cậu còn cảm thấy bà nội hơi quá, hiện giờ thấy Thẩm Thanh Dứu mới nhận ra bà đúng là việc nào ra việc đó.

"Tới rồi."

Hứa Gia Ngôn còn đang nhìn anh chằm chằm, lúc lấy lại tinh thần thì Thẩm Thanh Dứu đã quay đầu đối diện với cậu.

Bốn mắt nhìn nhau trong khoảng thời gian ngắn, mặt Hứa Gia Ngôn đỏ bừng, vội vàng giải thích: "Tôi không nhìn lén anh!"

Thẩm Thanh Dứu: "Thế đó là gì?"

Hứa Gia Ngôn không ngờ anh sẽ hỏi lại, cuống quít vẫy tay: "Tôi thật sự không… Chỉ là tôi cảm thấy anh rất đẹp nên muốn ngắm một lát…"

Thẩm Thanh Dứu đỗ xe nhưng không vội vã xuống mà ngồi im trên ghế lái đánh giá cậu: "Trước giờ cậu đều khen thẳng người ta như thế à?"

Hứa Gia Ngôn: "Tôi không khen anh, tôi thật sự cảm thấy anh rất đẹp."

Lời khen từ miệng cậu mà ra nhưng khi đối diện với đôi mắt đen nhánh của anh, hai tai cậu lại ửng đỏ.

Để phòng ngừa bản thân lại nói gì không thông qua quyết định của đại não, Hứa Gia Ngôn chủ động chuyển chủ đề: "Hôm nay tôi phỏng vấn không khả quan lắm, có lẽ phải quấy rầy anh thêm mấy ngày."

Thẩm Thanh Dứu: "Không sao, đúng lúc người nhà tôi đang bận không thể qua bên này ngay. Dù cậu tìm được công việc thì tôi vẫn hy vọng cậu cho bọn họ thời gian đến khi bọn họ tới."

Hứa Gia Ngôn: "Không thành vấn đề, chờ bao lâu cũng được."

Không biết có phải do ban ngày uống quá nhiều cà phê hay không, sau khi tạm biệt Thẩm Thanh Dứu để về phòng, Hứa Gia Ngôn vẫn chưa buồn ngủ.

Cậu lăn qua lộn lại trên giường suy nghĩ có nên đến công ty của Kiều Mộc Sâm không, nghĩ đến năm giờ sáng vẫn chưa có kết quả.

Từ tận đáy lòng cậu không muốn từ bỏ điêu khắc, nhưng nếu không buông tay thì cậu sẽ không tìm được công việc phù hợp tại thành phố A, do vậy dù thế nào vẫn phải chọn một cái.

Hứa Gia Ngôn cảm thấy khát nước, ngồi dậy cầm bình giữ nhiệt, nhẹ nhàng xuống tầng.

Lúc này trời chưa sáng, dì Vương chưa dậy, Hứa Gia Ngôn vào phòng bếp rót nước, không muốn lên phòng nên đứng trong phòng khách một lát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!