Báo cảnh sát thì đúng là chuyện bé xé ra to, hôn lại cũng không thỏa đáng.
Hứa Gia Ngôn im lặng nửa phút mới chợt nhớ ra gì đó, hỏi: "Trần Lộ đâu?!"
Thẩm Thanh Dứu hất cằm: "Đi rồi."
"Đi rồi? Đi xa chưa?"
"Vẫn trong tầm nhìn."
Hứa Gia Ngôn nghe thế thì quay đầu, quả nhiên thấy Trần Lộ đeo túi xách bước nhanh về phía nhà mình.
Hứa Gia Ngôn không ngờ chuyện sẽ phát triển đến mức này: "Có phải tôi gây thêm phiền phức cho cô ấy rồi không?"
Thẩm Thanh Dứu: "Không tính là thêm phiền, như thế này xem như một cách nhắc nhở Trần Lộ đi đêm phải chú ý an toàn, có lẽ cô ấy sẽ không cố ý đề phòng Vu Bằng nhưng bắt đầu từ ngày mai, chắc chắn cô ấy sẽ đề cao cảnh giác. Như vậy dù Vu Bằng thật sự xuất hiện thì cô ấy sẽ không rơi vào thế bị động."
Hứa Gia Ngôn nghe xong gật đầu, cảm thấy tối nay tới đây vẫn là lựa chọn chính xác.
Không đúng, không quá chính xác! Dù sao chuyện xảy ra giữa cậu và Thẩm Thanh Dứu là ngoài ý muốn, không nằm trong dự tính của cậu!
Hai người tiếp tục theo sau Trần Lộ, định đưa cô về tới cửa nhà.
Hứa Gia Ngôn nhìn Trần Lộ không chớp mắt, nhìn một lúc rồi cúi đầu, dùng câu trần thuật nói: "Lúc nãy anh vừa hôn tôi."
Thẩm Thanh Dứu không trốn tránh mà hỏi thẳng: "Cần tôi phụ trách không?"
Hứa Gia Ngôn vội đáp: "Không cần, không cần."
Thẩm Thanh Dứu: "Thật ra tôi bằng lòng phụ trách."
Hứa Gia Ngôn hắng giọng, tiếp tục nhìn mặt đất, hai tay cậu không biết đặt ở đâu, lúc thì giao nhau, lúc thì nắm chặt, đôi mắt không dám đảo quanh, sợ bất cẩn đối diện với anh: "Anh… Anh nói… Người dễ thương khiến anh… khiến anh rung động…"
"Ừ."
"Là tôi à?"
"Đúng vậy."
Trái tim đập kịch liệt vừa nãy còn chưa khôi phục hoàn toàn lúc này lại chệch nửa nhịp vì câu trả lời của Thẩm Thanh Dứu. Hứa Gia Ngôn im lặng một lái mới thì thầm: "Vì… vì sao anh rung động?"
Cậu không có thời gian nhìn Trần Lộ, hiện tại Thẩm Thanh Dứu đảm đương đôi mắt cậu, giúp cậu trông chừng Trần Lộ: "Không có nguyên nhân cụ thể, hoặc là nói hết thảy sự việc xảy ra từ khi chúng ta quen biết đều là yếu tố thúc đẩy tôi rung động."
Hứa Gia Ngôn: "Nhưng… Với quan điểm về tình yêu và hôn nhân của anh, hẳn là anh sẽ không dễ dàng rung động trước một ai…"
Thẩm Thanh Dứu: "Quan niệm về tình yêu và hôn nhân với tôi chỉ là giả định, nếu cậu không xuất hiện, có lẽ tôi sẽ tùy tiện kết hôn với ai đó."
"Dù là Lý Gia Ngôn, Hứa Gia Ngôn hay Vương Gia Ngôn?"
"Hiện tại tôi chỉ hy vọng người này là Hứa Gia Ngôn."
Thẩm Thanh Dứu: "Hơn nữa đối với cậu, không phải tôi dễ dàng rung động. Trái tim của tôi không tê liệt như cậu nghĩ. Cậu thể hiện cảm xúc vui buồn giận hờn trước mặt tôi, chỉ cần tôi không phải người máy thì đều bị ảnh hưởng."
Hình như đúng thế.
Giống như Thẩm Thanh Dứu đối với cậu, ban đầu từ xa lạ, khách sáo đến bây giờ có thể cùng đi dạo trong ngõ nhỏ, quan hệ này được hình thành dần sau chuỗi ngày ở chung.
Cậu tới thành phố A sắp được hai tháng, những chuyện xảy ra trong hai tháng này gần như nhiều hơn khi cậu còn ở huyện M. Mỗi ngày Thẩm Thanh Dứu trong thế giới của cậu lại khác nhau, anh ít nói ít cười, anh dịu dàng tinh tế, anh hài hước, anh bất ngờ tặng cậu món quà nhỏ…
Đương nhiên món quà không tính là nhỏ…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!