Chương 3: (Vô Đề)

Hứa Gia Ngôn chợt nhớ tới Thẩm Thanh Dứu không hề phản cảm với chuyện "đính hôn từ trong bụng mẹ" nên hỏi: "Ngài Thẩm à, tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?"

Thẩm Thanh Dứu: "Cậu hỏi đi."

"Cái nhìn của anh về "đính hôn từ trong bụng mẹ" thế nào?"

"Cái nhìn?"

"Ý là… rõ ràng là chuyện hôn nhân của mình nhưng lại bị người khác định đoạt trước, không những không có quyền lựa chọn mà còn phải xây dựng gia đình với một người xa lạ, anh không thấy phản cảm à?"

Thẩm Thanh Dứu uống một ngụm cà phê, mặt không cảm xúc: "Không."

Hứa Gia Ngôn ngạc nhiên: "Vì sao? Kết hôn là chuyện cả đời, anh có thể chấp nhận ở bên một người xa lạ ư?"

Thẩm Thanh Dứu: "Vì sao không thể? Mặc dù ban đầu là người xa lạ, nhưng ở chung dưới một mái nhà sẽ quen dần thôi."

"Lời này đúng là không sai… Nhưng anh không cảm thấy hai người kết hôn phải dựa trên cơ sở tình yêu sao, sau khi quen biết rồi hiểu nhau rồi mới quyết định xem có cùng bước vào cuộc sống hôn nhân hay không…"

"Quá phiền…"

"Hả…?"

Thẩm Thanh Dứu dựa vào lưng ghế, vẻ mặt hờ hững không khác buổi chiều là bao, hình như anh thật sự không thích cười, đề cập đến hôn nhân như giải quyết công việc chung, "Cậu không cảm thấy quá trình quen biết, hiểu nhau rồi đến yêu đương kết hôn rất dài dòng sao?"

Hứa Gia Ngôn: "Không, tôi cảm thấy quá trình đó rất quan trọng."

Thẩm Thanh Dứu: "Dù có quá trình này hay không thì mục đích cuối cùng vẫn là kết hôn."

"Nhưng…" Hứa Gia Ngôn nghẹn lời, lát sau mới nói tiếp, "Vậy nên anh mới không cảm thấy kết hôn với một người xa lạ như tôi có gì đó không bình thường?"

"Không, xét về một phương diện nào đó thì chuyện này giúp tôi tiết kiệm kha khá thời gian, hơn nữa người lớn cũng hy vọng tôi hoàn thành tâm nguyện của bọn họ. Theo như tôi thấy thì đây là chuyện đẹp cả đôi đường."

Hứa Gia Ngôn không thể hiểu được anh, tiếp tục hỏi: "Nghĩa là dù tôi là Hứa Gia Ngôn hay Lý Gia Ngôn hay Vương Gia Ngôn, chỉ cần có hôn ước là có thể trở thành đối tượng kết hôn của anh đúng không?"

"Có thể xem như thế."

"Suy nghĩ của tôi không giống anh."

Đề cập đến suy nghĩ của mình, Hứa Gia Ngôn hơi ngượng ngùng, ngẫm nghĩ một lát vẫn nói thẳng: "Thật ra tôi rất trân trọng hôn nhân, tôi thật sự hy vọng nửa kia của mình là người tôi thích đồng thời cũng

thích tôi, hơn nữa người đó không phải Lý Thanh Dứu hay Vương Thanh Dứu."

"Người ấy chỉ có thể là Thẩm Thanh Dứu, Thẩm Thanh Dứu có một không hai, tôi thích Thẩm Thanh Dứu."

Hứa Gia Ngôn nói xong chợt cảm thấy chỗ nào đấy không đúng, nhận ra ánh mắt Thẩm Thanh Dứu cố định trên người mình mới vội vàng nói tiếp: "Tôi nói thế cho dễ hiểu thôi, không có ý gì khác!"

Thẩm Thanh Dứu vẫn lạnh lùng như trước, nhìn cậu hoảng hốt đứng lên thì hờ hững mở miệng: "Mời ngồi."

Hứa Gia Ngôn đành ngồi xuống, bất lực giải thích: "Tôi thật sự không có ý khác, hy vọng anh không hiểu lầm."

Thẩm Thanh Dứu gật đầu, cầm đũa lên.

Bầu không khí cùng dùng bữa lần đầu tiên giữa hai người khá hòa hợp, tuy bọn họ bất đồng quan điểm về tình yêu và hôn nhân, nhưng chỉ mang ra thảo luận chứ không có ý phê phán.

Ăn cơm xong, Hứa Gia Ngôn cùng Thẩm Thanh Dứu dọn bát đũa vào phòng bếp, cậu ăn không trả tiền nhà người ta nên áy náy, vì thế chủ động nhận phần rửa bát, nào ngờ Thẩm Thanh Dứu bảo nhà có máy rửa bát, cứ xếp bát đũa vào là được.

Hứa Gia Ngôn tiếc nuối nhìn máy rửa bát, dáng vẻ như muốn thay thế nó làm việc.

Thẩm Thanh Dứu nhìn cậu một lúc, hỏi: "Ngày mai cậu định thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!