Chương 28: (Vô Đề)

Vân Sơn Cư là một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố A, tọa lạc nơi yên bình nhất giữa trung tâm thành phố.

Theo lẽ thường, trung tâm thành phố sẽ không liên quan đến hai chữ "yên bình", nhưng Vân Sơn Cư có bản lĩnh tìm sự yên tĩnh giữa chốn ồn ào, tạo một con đường quanh co giữa những tòa cao tầng.

Con đường này dẫn tới một tòa kiến trúc cổ điển với bức tường trắng và gạch lát màu xám, tạo nên sự tương phản rõ nét với dòng xe cộ tấp nập phía bên kia.

Hứa Gia Ngôn đứng trước Vân Sơn Cư, ngửa đầu nhìn tấm biển treo ở trên rồi quay sang hàng trúc xanh được trồng hai bên cùng với đèn lồng làm bằng trúc bên dưới. Tiếng nói chuyện trở nên nhỏ nhẹ hơn rất nhiều, sợ quấy rầy sự bình yên và hoài cổ nằm giữa phố xá sầm uất.

Kiều Mộc Sâm cầm thẻ hội viên tới quầy tiếp đón, sau đó dẫn Hứa Gia Ngôn cùng Kiều Mộc Sâm tiến vào Vân Sơn Cư.

Không giống tiệm cơm khác, bước vào Vân Sơn Cư là bước vào một khoảng sân rộng, sân được bao xung quanh bởi hồ nước, bóng hoa dập dờn, nói là tiệm cơm chi bằng nói là một công viên với trang trí vô cùng lịch sự và tao nhã.

Từ khi bước vào, ánh mắt Hứa Gia Ngôn không dừng lại một chỗ, vội vàng ngó trái ngó phải, sợ bỏ lỡ điều thú vị nào đó, Điền Tiểu Viên bước sau cậu, còn Kiều Mộc Sâm đã đi cách xa hơn năm mét, quay đầu thấy Hứa Gia Ngôn còn đứng tại chỗ, ngồi xổm nghiên cứu đèn đường điêu khắc bằng đá?

Kiều Mộc Sâm vòng lại kéo lấy cậu: "Dẫn cậu tới ăn cơm mà cậu đứng đây giao lưu cái gì với cục đá thế?"

Hứa Gia Ngôn: "Đèn đá này tinh xảo thật đấy, chắc chắn là người có tay nghề cao, chờ tớ xem ai điêu…"

Kiều Mộc Sâm: "Nhìn cái gì mà nhìn, tối om thế này, hơn nữa không phải cậu điêu khắc gỗ à? Còn nghiên cứu cả khắc đá nữa?"

Hứa Gia Ngôn: "Tớ cũng điêu khắc đá mà, chỉ là nó vất vả hơn, với cả dụng cụ chạy bằng điện đắt lắm, tớ và ông nội không mua nổi nên mới không phát triển mặt này."

Kiều Mộc Sâm: "Được rồi, được rồi, ăn cơm trước đã, Điền Tiểu Viên từ nước ngoài xa xôi trở về không phải để nghiên cứu cục đá với cậu đâu."

Nhắc tới Điền Tiểu Viên, Hứa Gia Ngôn mới nhớ hôm nay tới đây ăn cơm là chính, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi Tiểu Viên, nãy tớ thất thần, cậu đói bụng rồi đúng không? Chúng ta vào thôi."

Ánh mắt Điền Tiểu Viên luôn đặt lên người Hứa Gia Ngôn, như thể đã quá quen với dáng vẻ này của cậu, đáp không sao cả rồi theo hai người vào đại sảnh.

Vào đến đây Hứa Gia Ngôn mới cảm thấy nơi này đúng là tiệm cơm, bàn ăn hình vuông được xếp ngay ngắn, xung quanh được trang trí bằng đèn lồng, ô dầu và bình phong, tô điểm thêm cho cảnh quan còn có cây cầu với mái che bên ngoài.

Nhân viên phục vụ thấy ba người tiến vào, đầu tiên hỏi Kiều Mộc Sâm có hẹn trước hay không, sau khi biết không có thì hỏi thêm cậu ta có yêu cầu gì về vị trí ngồi không.

Điền Tiểu Viên là nhân vật của công chúng nên Kiều Mộc Sâm muốn một nơi tương đối kín đáo.

Nhân viên dẫn bọn họ tới một bàn trong góc rồi đưa thực đơn điện tử, sau đó đi vào chuẩn bị nước trà.

Tuy vẫn ngồi ở đại sảnh nhưng nơi này có sự riêng tư hơn rất nhiều những tiệm cơm khác.

Dù sao Vân Sơn Cư chỉ mở cho hội viên, hơn nữa hội viên toàn là người giàu có hoặc quyền quý, không phải giám đốc công ty này thì cũng là người cầm quyền của tập đoàn nọ.

Hứa Gia Ngôn nghe Kiều Mộc Sâm giới thiệu như rơi vào sương mù: "Vậy chú hai cậu lấy thẻ hội viên ở đâu?"

Kiều Mộc Sâm: "Chú ấy tự làm chứ sao."

Hứa Gia Ngôn: "Chú hai cậu không phải nhà thầu à? Có tiền tới đây làm thẻ á?"

Kiều Mộc Sâm: "Nhà thầu cũng chia lớn nhỏ mà, chú hai tớ làm việc ở thành phố B nhiều năm như vậy, công ty sắp chào bán chứng khoán rồi đó được chưa."

Hứa Gia Ngôn hiểu ra: "Vậy nên sau khi tốt nghiệp cậu vẫn ở thành phố B?"

Kiều Mộc Sâm: "Giờ cậu mới biết à?"

Hứa Gia Ngôn tròn mắt, lát sau mới hưng phấn thốt lên: "Nghĩa là cậu là cháu trai của thế hệ giàu có đời thứ nhất đó hả!"

Quan hệ của Kiều Mộc Sâm và Hứa Gia Ngôn hồi cấp ba thân thiết như thế, dù sau khi tốt nghiệp đường ai nấy đi nhưng đâu có cắt đứt quan hệ, sao cậu lại không cập nhật tình hình của cậu ta đến thế nhỉ: "Không phải tớ kể với cậu rồi sao, ba tớ với chú hai hợp tác xây dựng công ty, nhiều năm qua hai người bọn họ luôn phấn đấu cùng nhau, công ty của chú hai sắp ra mắt không phải công ty ba tớ cũng ra mắt à?"

Mắt Hứa Gia Ngôn mở to hơn nữa: "Vậy cậu là con trai của thế hệ giàu có đời thứ nhất?!"

Kiều Mộc Sâm bất lực: "Giờ cậu mới biết? Nếu tớ không có chống lưng, tại sao trưởng phòng thiết kế lại khách sáo với tớ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!