Chương 22: (Vô Đề)

Ánh mắt hai người chạm nhau, hai giây sau, Thẩm Thanh Dứu thấy trên mặt Hứa Gia Ngôn dính đất, giơ tay lau giúp cậu.

Hứa Gia Ngôn chờ anh lau xong, ngượng ngùng rời mắt, nói: "Hoa nguyệt quý có nhiều chủng loại, nếu không có yêu cầu về màu sắc thì có khá nhiều lựa chọn."

Bốn phía vườn hoa đã dựng hết hàng rào, chỉ còn cổng vòm nữa là xong.

Thẩm Thanh Dứu: "Cậu có đề xuất gì không?"

Hứa Gia Ngôn suy nghĩ: "Đề xuất à… Anh thích cánh hoa đơn giản hay phức tạp một chút?"

Thẩm Thanh Dứu: "Hoa nguyệt quý còn chia thành cánh hoa đơn giản và phức tạp?"

Hứa Gia Ngôn trả lời: "Có chứ, hoa nguyệt quý có rất nhiều loại, có cánh đôi hay cánh tròn, còn cả cánh kiếm nữa, là loại đầu cánh hoa nhọn vào ấy, có loại thì tròn đáng yêu cực kì, tóm lại là đa dạng."

Thẩm Thanh Dứu: "Cậu thích loại nào?"

Hứa Gia Ngôn lại nghĩ: "Tôi thích Carolyn Knight và Teasing Georgia, cả Yorkshire nữa, nhưng Yorkshire thuộc nhóm hoa hồng Fujimoto, chúng cần tường và hàng rào cao hơn mới trồng được."

Thẩm Thanh Dứu hiểu ra: "Tôi tưởng nguyệt quý chỉ là nguyệt quý thôi."

Hứa Gia Ngôn cười nói: "Đấy là gọi chung thôi, tuy là hoa nhưng vẫn xem như thực vật nên tôi biết nhiều hơn một chút."

Thẩm Thanh Dứu gật đầu: "Chọn mấy loại cậu nói đi."

Hứa Gia Ngôn: "Carolyn và Georgia đều màu vàng, nếu phối hợp thêm màu hồng phấn hay màu trắng có phải đẹp hơn không?"

Dù sao là vườn hoa mà, nhiều màu sắc trông bắt mắt hơn.

Thẩm Thanh Dứu không có ý kiến, giao toàn bộ cho Hứa Gia Ngôn.

Hai người chôn hàng rào xong thì bắt đầu xới đất.

Hiển nhiên Thẩm Thanh Dứu chưa từng làm việc này, cầm cái cuốc Hứa Gia Ngôn vừa mua hồi sáng đào mười phút, không những không giúp được gì mà còn suýt chút nữa dẫm phẳng chỗ đất Hứa Gia Ngôn chuẩn bị gieo hạt?!

Hứa Gia Ngôn hiếm khi ghét bỏ giám đốc chân tay vụng về, đang định tìm cớ bảo anh đi chỗ khác thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

Thẩm Thanh Dứu tháo găng tay, nhận cuộc gọi, đầu tiên nói: "Ở nhà." Rồi nhìn về phía cổng, sau đó cúp máy.

Hứa Gia Ngôn thấy anh không có ý định đi, đành nói khéo bảo anh đứng một bên tiếp tục xới đất.

Đại khái năm phút sau, cổng lớn truyền tới tiếng "brừm brừm", Hứa Gia Ngôn quay đầu nhìn, thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ trong sân. Một người đàn ông mặc bộ vest đỏ với máu tóc bạch kim bước xuống. Lúc khóa xe, người nọ bày ra tư thế kiêu ngạo, sau đó bước về phía vườn. Đang đi với tư thế ngẩng đầu ưỡn ngực, chợt liếc về phía vườn hoa, thấy có hai người, người nọ tập trung nhìn kĩ, kết quả chân trái đi giày da ngoắc vào chân phải, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.

Hắn vội vàng ổn định lại, dụi mắt, tay run rẩy chỉ vào Thẩm Thanh Dứu đội mũ rơm và cầm cuốc: "Cậu đang làm gì thế?"

Vị trí hiện tại của Thẩm Thanh Dứu cách người nọ khá xa nên không để ý, người đàn ông mặc vest đỏ đành nghẹn họng xông tới, hỏi lại với vẻ không thể tin được: "Cậu… cậu đội cái gì đấy?"

Từ khi nhìn thấy người này, Hứa Gia Ngôn đã cảm thấy quen mắt, suy nghĩ hồi lâu mới kinh ngạc thốt lên: "Tóc vàng?"

Lúc đầu hắn không để ý đến cậu, bây giờ bị giọng nói của cậu thu hút, đang định hỏi cậu là ai, dừng lại vài giây mới phát ra tiếng hô tương tự: "Chàng trai khiêu vũ?"

Người hôm nay ghé thăm đúng là Tiền Phi Phàm đã đổi màu tóc.

Hứa Gia Ngôn nhận ra Tiền Phi Phàm vì tối hôm đó hắn đi bên cạnh Thẩm Thanh Dứu, tuy bọn họ không giao lưu trực tiếp nhưng mái tóc màu vàng hôm đó thực sự lóa mắt, hấp dẫn không ít sự chú ý, đương nhiên bao gồm cả Hứa Gia Ngôn.

Nhưng hôm ấy Hứa Gia Ngôn đeo mặt nạ, Tiền Phi Phàm chưa từng gặp sao lại nhận ra cậu?

Hứa Gia Ngôn: "Sao anh biết là tôi?"

Tiền Phi Phàm: "Tôi xem cậu và Thẩm Thanh Dứu khiêu vũ suốt một tiếng! Hơn nữa khuôn miệng của cậu rất đẹp mà rất ít chàng trai có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!