Chương 1: (Vô Đề)

Hứa Gia Ngôn lấy tờ giấy nhăn nhúm trong túi ra, trên đó có một dãy số điện thoại bàn, phía dưới là ngày tháng, cách nay đã ba mươi hai năm.

Cậu gấp gọn tờ giấy cất đi, kéo vali đứng trước cửa trạm trung chuyển, sợ cản đường người khác nên đứng dịch sang một bên.

Lúc này, một người đàn ông mặc vest đi về phía cậu: "Xin hỏi có phải ngài Hứa không?"

Hứa Gia Ngôn gật đầu: "Là tôi, anh là…"

Người kia đáp: "Tôi tên là Lâm Xuyên, ngài Thẩm bảo tôi đến đón cậu."

"Thẩm…"

"Thẩm Thanh Dứu."

"À, ngại quá, hôm trước gọi điện thoại tôi không nghe rõ tên anh ấy."

"Không sao, đây là đồ của cậu đúng không? Tôi giúp cậu mang lên xe."

"Không cần, không cần đâu, tôi tự làm được."

"Không sao, xe ở gara, cậu đi cùng tôi đi."

Hứa Gia Ngôn không thoái thác được, đành đưa hành lý cho y.

Kể ra Hứa Gia Ngôn sống hai mươi lăm năm chưa từng thấy một trạm trung chuyển lớn như thế, người đến người đi đông đúc, cậu cẩn thận theo sát Lâm Xuyên, sợ bất cẩn lạc mất.

Hình như Lâm Xuyên nhận ra cậu căng thẳng nên cố ý bước chậm lại, đi đến cạnh một chiếc xe thương vụ thì mở cửa sau cho cậu.

Hứa Gia Ngôn gật đầu cảm ơn, hơi câu nệ ngồi vào trong xe.

Chiếc xe này rất xịn, không biết của hãng nào nhưng có thể dễ dàng cảm nhận mức độ thoải mái của nó.

Lâm Xuyên nhìn Hứa Gia Ngôn qua gương chiếu hậu, mở một bài nhạc du dương, lễ phép nhắc nhở: "Ngài Hứa, thắt dây an toàn vào nhé."

Hứa Gia Ngôn ngơ ngác chốc lát rồi kéo dây an toàn, "Xin lỗi, xin lỗi, tôi quên mất…"

Lâm Xuyên: "Không sao."

Y chờ cậu thắt xong mới nói tiếp: "Cậu không cần khách sáo với tôi như thế, tôi là trợ lý của sếp Thẩm, cậu có thể gọi tôi Tiểu Lâm hoặc Lâm Xuyên đều được."

Tay Hứa Gia Ngôn túm dây an toàn, ngồi ngay ngắn giống học sinh tiểu học, nghe Lâm Xuyên nói vậy thì cười xấu hổ: "Ngại quá, tôi hơi căng thẳng."

Lâm Xuyên cười theo, vừa khởi động xe vừa hỏi: "Đây là lần đầu tiên cậu tới thành phố A à?"

Hứa Gia Ngôn gật đầu rồi mới nhận ra có thể y không thấy nên mở miệng: "Đây là lần đầu tiên."

Lâm Xuyên: "Thành phố A có nhiều địa điểm du lịch, nếu rảnh cậu cậu có thể tới chơi."

"Ừm, tôi nghe nói ở đây có một viện bảo tàng điêu khắc gỗ rất lớn đúng không?"

"Điêu khắc gỗ?"

"Ừ."

"Cái này tôi không rõ lắm, cậu có hứng thú với điêu khắc gỗ à?"

"Tôi… tôi làm nghề này."

"Cậu là thợ điêu khắc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!