Suốt cả một ngày trời, Phó Thời Chinh không hề rời khỏi tiệm hoa nửa bước. Anh ngồi trên chiếc ghế sofa hình bán nguyệt với phong thái ung dung tự tại, như thể đang ngồi trên ghế giám đốc trong văn phòng của mình. Hai chân bắt chéo thoải mái, vừa thưởng trà vừa làm việc trên laptop.
Ban đầu, các nhân viên trong tiệm chẳng dám thở mạnh, làm gì cũng rón rén. Họ không hiểu ý đồ của vị khách này là gì, đến gây chuyện hay thực sự chỉ đơn thuần là chờ người.
Nhưng sau vài lần châm thêm trà, thấy anh nói chuyện lịch sự nhã nhặn, họ dần buông lỏng cảnh giác. Một nhân viên tính tình cởi mở tò mò hỏi thêm: "Người anh đợi khoảng bao giờ thì đến ạ?"
Họ thấy vị khách này theo bản năng liếc nhìn về phía bà chủ, rồi cười nói: "Đợi các cô tan làm là cô ấy đến thôi."
Mọi người chợt hiểu ra điều gì đó, vừa đến giờ tan làm là ai nấy chuồn lẹ như bay.
Hứa Cam coi như không có sự tồn tại của anh, thu dọn đồ đạc cá nhân, chuẩn bị tắt đèn ra về.
Phó Thời Chinh cảm thấy mình đã tiến bộ rất nhiều. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đối mặt với sự lạnh nhạt và phớt lờ của Hứa Cam, anh đã hoàn toàn không còn cảm giác khó chịu nữa, thậm chí còn thấy như vậy cũng được, còn hơn là ly hôn thật.
Anh gập máy tính lại, đi đến sau lưng Hứa Cam khi cô đang kiểm tra nguồn điện. Thấy cô không với tới cửa hộp điện, anh liền đưa tay giúp cô một phen.
"Có muốn đi ăn cùng nhau không?" Anh hỏi.
Hứa Cam như không nghe thấy, đẩy anh ra, đeo túi xách lên vai rồi đi thẳng.
Phó Thời Chinh đuổi theo, đi bên cạnh cô, nhìn cô khóa cửa rồi gọi xe.
Khi xe công nghệ đến, ngay khoảnh khắc cô bước lên, anh cũng chen lên theo.
Hứa Cam vẫn coi anh như không khí, suốt dọc đường chỉ nghiêng đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Trên đường đi, cả hai đều không nói một lời, nhưng bác tài xế ngồi ghế trước cứ cảm thấy có một luồng áp lực vô hình bao trùm, khiến bác cũng nín thở suốt cả quãng đường.
Nửa tiếng sau, xe đến cổng chung cư. Hứa Cam đã bắt đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn trên trán, cô thậm chí đã chuẩn bị tinh thần để cãi nhau với anh. Nhưng ngoài dự đoán của cô, Phó Thời Chinh không xuống xe cùng, chỉ nắm lấy cổ tay cô một cái khi cô mở cửa xe bước xuống.
Cô khó hiểu nhìn anh. Phó Thời Chinh mỉm cười với cô, nói khẽ: "Ngủ ngon."
Nói xong, anh buông tay cô ra.
Hứa Cam nuốt xuống nỗi bực bội tích tụ cả ngày, tiếp tục chọn cách phớt lờ, xuống xe về nhà.
Nhưng hơi ấm anh để lại trên cổ tay cô mãi không tan, như thể bị đóng dấu, nóng đến mức khiến cô phiền lòng.
Về đến nhà, Hứa Cam ngâm mình trong bồn tắm. Phải đến tận đêm khuya, cô mới thực sự tiêu hóa hết những cảm xúc tiêu cực mà Phó Thời Chinh mang lại cho cô hôm nay.
Khác với cảm giác mệt mỏi trước đây, đó là cảm giác bực bội, cáu kỉnh mới lạ mà bao nhiêu năm qua chưa từng xuất hiện giữa hai người.
Sao trước đây cô không biết anh lại có khả năng chọc người ta phát điên đến thế nhỉ?
Hôm sau, Hứa Cam mang tâm trạng nặng nề đến tiệm hoa. Vừa bước vào, quả nhiên anh đã lại ngồi chễm chệ ở đó rồi.
Nhân viên nhìn thấy cô liền chạy lon ton lại, che miệng thì thầm: "Chị chủ ơi, anh ấy lại đến rồi. Anh ấy bảo hôm nay cũng muốn đặt hoa, nhưng phải do chị đích thân làm. Còn nói bó hoa hôm qua, người anh ấy đợi không đến, nhờ chị xử lý giúp."
Hứa Cam liếc nhìn bó 999 đóa hồng ballet do chính tay mình làm, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tháo ra làm thành từng bông lẻ đi, mang ra ngoài cửa tiệm, thông báo ai đăng ký thành viên sẽ được tặng miễn phí một bông hồng cao cấp."
"Vâng ạ, thế còn bó hoa anh ấy muốn đặt..."
Hứa Cam: "Để chị nói chuyện với anh ta."
"Dạ, ok chị."
Mọi người đều đang nhìn, Hứa Cam không muốn tỏ ra quá cảm tính. Cô mở máy tính bảng đưa cho Phó Thời Chinh, nói trong đó có các mẫu hoa mới nhất, bảo anh xem ưng mẫu nào.
Phó Thời Chinh lật vài trang lấy lệ, nhướng mày hỏi: "Có loại hoa nào vừa mang chút ý nghĩa xin lỗi, vừa thể hiện tình yêu, lại còn có thể khiến đối phương hồi tâm chuyển ý không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!