Chương 8: Ngại quá, tôi kết hôn rồi, chỉ làm với vợ thôi

Bốn mắt nhìn nhau, Hứa Cam bị anh nhìn chằm chằm đến mức nhịp tim lỡ một nhịp khó hiểu. Cô ngồi thẳng lưng, bàn tay đặt trên đùi vô thức cuộn lại. Khi móng tay chạm vào lòng bàn tay, dòng suy nghĩ trống rỗng trong chốc lát của cô dần trở lại.

Cô nhanh chóng sắp xếp các lý do khiến Phó Thời Chinh không chịu ly hôn trong đầu.

Anh quen thói độc tôn, người vợ luôn ngoan ngoãn phục tùng bỗng nhiên thừa nhận thay lòng đổi dạ trong hôn nhân, anh bị kích động nên bắt đầu làm trái lại, có thể còn mang ý muốn gây khó dễ cho cô. Hơn nữa, có lẽ anh cảm thấy những tổn thất của mình trong bản thỏa thuận ly hôn kia quá lớn, anh cũng phải giành lấy lợi ích tối đa cho bản thân và công ty.

Tóm lại, việc anh kiên quyết không đồng ý ly hôn cũng là chuyện bình thường.

Nhưng đã vậy, Hứa Cam đứng dậy, đi ra cửa, mở cửa, làm tư thế tiễn khách: "Vậy sau này chúng ta sẽ trao đổi qua luật sư, anh có thể đi rồi."

Phải mất vài giây Phó Thời Chinh mới rời khỏi ghế đứng dậy, chân ghế ma sát với sàn nhà phát ra tiếng rít chói tai.

Anh đi đến trước mặt Hứa Cam, đứng rất gần, cúi đầu có thể nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu cô, giọng trầm thấp: "Có trao đổi một trăm lần anh cũng không đồng ý."

Hứa Cam không muốn phí lời với anh, lùi lại giữ khoảng cách: "Anh đi đi."

Phó Thời Chinh nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, cố nén xúc động muốn ôm cô vào lòng, không nói một lời, ngoan ngoãn rời khỏi căn hộ của cô.

Đóng cửa lại, Hứa Cam đứng ngẩn ngơ tại chỗ rất lâu. Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đi ra phía ban công.

Cửa kính sát đất ban công đối diện ngay cổng chính duy nhất của khu chung cư. Hai ba phút sau, bóng dáng Phó Thời Chinh xuất hiện dưới lầu.

Anh sải bước rất dài, toàn thân toát ra khí lạnh người lạ chớ lại gần.

Mỗi khi tức giận anh đều như vậy.

Nhưng có gì đáng giận chứ? Anh đã tận hưởng tình yêu của cô bao nhiêu năm nay, giờ cô chỉ thuận theo lời anh mà thừa nhận mình thay đổi thôi mà.

Hứa Cam có chút buồn bã nghĩ, đã "tốt" với cô lâu như vậy, "tốt" thêm lần cuối cùng khó đến thế sao?

Chẳng lẽ họ phải giống như những cặp vợ chồng khác trong giới, làm cho cả hai cùng tổn thương mới chịu buông tha nhau ư?

Dưới lầu, Phó Thời Chinh lên xe nhưng chần chừ mãi chưa đi. Hai tay anh đặt hờ trên vô lăng, đầu cúi thấp, mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Hồi lâu sau, yết hầu anh chuyển động, từ từ ngẩng đầu lên, thở hắt ra một hơi dài rồi nhắn tin cho trợ lý.

Phó Thời Chinh: Vứt bó hoa Thất Tịch trong văn phòng tôi đi, đặt lại một bó y hệt, đặt ở tiệm hoa của Hứa Cam, báo là tự đến lấy.

Trợ lý chuyên nghiệp trả lời ngay lập tức: Đã rõ.

Đặt điện thoại xuống, anh lái xe đến công ty, nhanh chóng rà soát lại lịch trình công việc trong vài ngày tới trong đầu.

Anh phải giải quyết xong phần lớn công việc trong hôm nay, sau đó toàn tâm toàn ý dành thời gian cho Hứa Cam.

Lời mẹ nói đêm đó rất đúng, tình cảm cần được vun đắp và gìn giữ. Anh không chỉ phải học cách xuống nước, mà còn phải học cách chiều lòng đối phương.

Trước đây là do anh quá tự phụ, luôn mặc nhiên cho rằng anh và Hứa Cam là một cặp trời sinh, chỉ cần duy trì cách chung sống như vậy thì hai người sẽ mãi mãi ân ái hòa thuận.

Bây giờ cô mệt mỏi, không còn hứng thú với anh nữa cũng là chuyện bình thường.

Chẳng qua là thất niên chi dương (khủng hoảng hôn nhân năm thứ 7) thôi mà.

Chỉ cần cô chưa yêu người khác, thì mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn.

Dù sao thì, ly hôn, đừng hòng mơ tưởng........

Ngày nghỉ duy nhất trong tuần, Hứa Cam vốn định ngủ một giấc thật đã rồi trang trí lại căn hộ nhỏ, kết quả vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì điện thoại reo, là nhân viên cửa hàng gọi.

"Alo, chị Cam Cam, vừa có khách gọi điện đặt hoa, yêu cầu mẫu hoa hồng Ecuador màu hồng ballet, bảo là hơi gấp, muốn mai đến lấy luôn. Nhưng cửa hàng mình hết mẫu này rồi, đợt hoa tiếp theo ngày kia mới về, có cần liên hệ các cửa hàng khác xoay vòng không ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!