Chương 7: Anh không đồng ý ly hôn

Căn nhà thiếu vắng bóng dáng Hứa Cam lạnh lẽo như hầm băng, Phó Thời Chinh phải mất một lúc lâu mới có thể thích nghi.

Anh ngồi trên chiếc ghế sofa rộng lớn trong phòng khách, tay cầm điều khiển, mặt không biểu cảm chuyển kênh liên tục. Âm thanh hỗn tạp từ các kênh truyền hình vang vọng trong căn nhà trống trải. Mỗi lần màn hình khựng lại, Phó Thời Chinh lại loại bỏ một lý do khiến Hứa Cam muốn ly hôn.

Suy đi tính lại, anh cảm thấy lý do duy nhất chính là Hứa Cam đã thay lòng đổi dạ.

Cái gọi là "mệt" mà cô nói, không phải là mệt mỏi vì chuyện vụn vặt thường ngày, không phải mệt mỏi vì công việc gặp khó khăn, mà là mệt mỏi với chính con người anh.

Suy diễn xa hơn, có nghĩa là cô chán anh rồi, không còn thích anh nữa, đã thay lòng đổi dạ, hoặc có thể nói, trong nửa năm anh vắng nhà, đã có kẻ nào đó thừa cơ chen chân vào.

"Bụp" anh tắt tivi, ném điều khiển sang một bên, quay sang gọi điện cho trợ lý.

Đã hai giờ sáng, nhưng trợ lý đã được rèn luyện để có mặt mọi lúc mọi nơi, bắt máy vẫn trả lời một tiếng "Alo" đầy tỉnh táo.

Phó Thời Chinh nhìn chằm chằm vào bóng mình phản chiếu trên màn hình tivi đen ngòm, trầm giọng ra lệnh: "Điều tra xem vợ tôi nửa năm qua đã tiếp xúc với những ai, kể cả phụ nữ."

Trợ lý: "Vâng, thưa Phó tổng."

"Còn nữa, tra xem cô ấy hiện đang ở đâu."

"Vâng."

Cúp máy, lòng Phó Thời Chinh vẫn không thể bình yên. Thời gian trôi qua, hình bóng "tình địch giả tưởng" trong đầu anh ngày càng rõ nét, như thể đang đứng sừng sững ngay trước mặt.

Anh thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh Hứa Cam mỉm cười với kẻ đó.

Chìm đắm trong suy tưởng ấy, Phó Thời Chinh không hề nhận ra nắm đấm mình đã siết chặt từ bao giờ, thỉnh thoảng lại bật ra tiếng cười gằn lạnh lẽo.

Trợ lý làm việc rất hiệu quả. Bốn giờ sáng, một danh sách chi tiết định dạng PDF đã được gửi đến, kèm theo ghi chú tuổi tác và đơn vị công tác của từng người.

Phó Thời Chinh đứng bên đảo bếp, vừa uống nước lạnh vừa xem xét kỹ lưỡng.

Cuộc sống và các mối quan hệ xã hội của Hứa Cam luôn rất đơn giản, từ khi anh quen cô đã vậy. Những người trong danh sách này chẳng có gì đặc biệt.

Phó Thời Chinh định tắt file đi thì bất chợt, một cái tên thu hút sự chú ý của anh.

Đàm Thanh Nghiên, 20 tuổi.

Anh đặt cốc nước và điện thoại xuống, hai tay chống lên bàn đảo, ngón tay gõ nhẹ lên mặt đá cẩm thạch. Một lúc sau, anh nhớ ra người này là ai.

Hứa Cam có một cô bạn thân chơi với nhau hơn mười năm tên là Đàm Gia, từng làm phù dâu trong đám cưới của họ. Đàm Thanh Nghiên là em trai của cô ấy.

Nếu nhớ không nhầm, trong đám cưới cậu ta cũng đến dự, khi đó vẫn còn là học sinh cấp ba.

Theo lý mà nói, cậu ta và Hứa Cam không nên có bất kỳ sự giao thiệp nào.

Chậc.

Hừ.

Phó Thời Chinh ngẩng đầu, liếc nhìn địa chỉ trợ lý gửi đến, lái xe phóng thẳng tới đó.

Tháng Tám đang giữa mùa hè, trời sáng rất sớm. Khi đến tòa chung cư theo địa chỉ, ánh bình minh vừa ló dạng.

Chung cư có hệ thống an ninh nghiêm ngặt, không nhận diện khuôn mặt thì không vào được sảnh. Phó Thời Chinh đút hai tay vào túi quần, đứng đối diện cổng chờ đợi.

Một tiếng sau, có người từ bên trong đi ra. Anh nhanh chóng bước tới, giữ lấy cánh cửa sắp đóng lại rồi lách người vào.

Căn hộ số 2302.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!