Chương 6: Rốt cuộc vì sao cô lại quyết tâm ly hôn đến vậy?

Cả đêm Phó Thời Chinh ở phòng khách xem bóng đá, tiếng hò reo ăn mừng bàn thắng thỉnh thoảng lại vang lên. Hứa Cam vốn ngủ không sâu, bị tiếng ồn làm phiền nên cũng thức trắng đêm.

Khi trời vừa tờ mờ sáng, tiếng bóng đá ngừng bặt. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng xe chạy ra khỏi cổng biệt thự.

Hứa Cam nhìn điện thoại, năm giờ rưỡi, cô cũng nên dậy rồi.

Cô không thể dùng bữa sáng như mọi khi rồi mới đi, chuyện đêm qua chắc bố mẹ Phó cũng đã biết, cô chẳng còn sức lực đâu mà đối phó.

Vệ sinh cá nhân, thay quần áo xong đi xuống lầu, người giúp việc đang chuẩn bị những việc vặt buổi sáng, khách sáo chào cô buổi sáng tốt lành, rồi nói: "Cậu chủ vừa đi mà chưa ăn sáng, bảo là công ty có việc, mợ chủ nhất định phải ăn rồi hãy đi nhé."

Hứa Cam mỉm cười lịch sự: "Thôi, hôm nay là Thất Tịch, cửa hàng sẽ rất bận, con phải đến đó sớm. Chuyển lời xin lỗi của con đến bố mẹ nhé, lần sau con sẽ đến thăm ông bà."

Người giúp việc hiểu ý, không khuyên thêm nữa: "Vâng, mợ chủ."

Mọi năm vào ngày Thất Tịch việc kinh doanh rất phát đạt, đơn hàng thường kín lịch trước cả tuần. Năm nay lại khác thường, không biết là do kinh tế mấy năm nay suy thoái nghiêm trọng hay giới trẻ ngày nay không còn thiết tha gì với tình yêu, doanh thu giảm đi quá nửa.

Mấy nhân viên trẻ vừa cắt tỉa hoa vừa buôn chuyện: "Kỳ lạ thật, cái anh thiếu gia nhà giàu năm nào cũng đến đặt hoa hai năm nay sao năm nay không thấy đâu nhỉ, năm nay không có cô nào để theo đuổi à?"

Có người cười hì hì phỏng đoán: "Chắc là tu tâm dưỡng tính rồi, đi lấy vợ rồi chăng."

"Lấy vợ cũng phải tặng hoa chứ, người giàu lại càng coi trọng mấy cái này. Em thấy ấy à, chắc là vị thiếu gia đó chết tâm với tình yêu rồi."

Hứa Cam biết họ đang nói ai, một gã công tử bột kém Phó Thời Chinh vài tuổi, suốt ngày đắm mình trong hương phấn. Năm nay cậu ta thế nào Hứa Cam cũng không rõ lắm, có lẽ biết tin vợ chồng cô sắp ly hôn nên không đến ủng hộ làm ăn nữa chăng.

"Ơ, chị Cam Cam, bảy giờ rồi, chị không đi hẹn hò sao?" Bỗng có người hỏi cô.

Họ không biết gia thế của Hứa Cam, cũng không biết thân phận chồng cô, chỉ biết bà chủ trẻ đẹp này kết hôn sớm, cuộc sống hôn nhân rất ngọt ngào, vì mọi năm vào ngày lễ tình nhân cô đều về sớm, nói là chồng đã đặt nhà hàng, không thể đến muộn.

Năm nay sao lại...

Có người tinh ý nhận ra sự thẫn thờ của bà chủ dạo gần đây, bèn huých tay người vừa hỏi, ra hiệu đừng lắm chuyện.

Hứa Cam quả thực đã thất thần vài giây, nhưng như được câu hỏi đó nhắc nhở, đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng cởi tạp dề, xách túi vội vã rời đi, nói với họ: "Suýt nữa thì quên mất việc quan trọng, năm nay vất vả cho mọi người rồi, chị đi trước đây, lát nữa sẽ gửi lì xì vào nhóm cho mọi người."

Trên xe taxi, ngón tay Hứa Cam gõ lạch cạch gửi tin nhắn WeChat, báo có việc bận nên đến muộn một chút.

Đầu bên kia nhắn lại không sao, cô Hứa.

Nửa tiếng sau, taxi dừng trước cửa một văn phòng luật sư. Vị luật sư tinh anh trong bộ vest lịch lãm đã đứng đợi sẵn ở cửa, chu đáo mở cửa xe, giơ tay mời cô vào.

Trong văn phòng, Hứa Cam đi thẳng vào vấn đề: "Luật sư Trương, chuyện tôi và Phó Thời Chinh ly hôn cần giữ bí mật trước. Về phần phân chia tài sản, anh cứ soạn một bản theo thông lệ trước, giúp tôi giành quyền lợi tối đa. Bao lâu thì soạn xong?"

Luật sư Trương đáp: "Một tuần là được, soạn xong tôi sẽ gửi qua WeChat cho cô."

Hứa Cam gật đầu: "Bây giờ có phải áp dụng thời gian hòa giải ly hôn không?"

"Đúng vậy, nên quy trình nhanh nhất cũng phải hơn một tháng, hoặc có thể lâu hơn, vì không biết phía anh Phó có ý kiến gì không."

"Được, vậy làm phiền anh."

Rời khỏi văn phòng luật sư, Hứa Cam đi thẳng về nhà tân hôn. Phó Thời Chinh không có nhà, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhận ra rằng, thay vì mỗi ngày về nhà trước khi ly hôn đều nơm nớp lo sợ khả năng gặp anh, chi bằng dọn ra ngoài sớm cho xong.

Căn nhà đã gắn bó ba năm, dấu vết để lại quá sâu đậm, đồ đạc muốn mang đi quá nhiều. Dọn dẹp một mạch đến nửa đêm, Hứa Cam mệt đến toát mồ hôi.

Giờ này anh vẫn chưa về, cô đoán tối nay chắc anh sẽ không về nữa.

Hứa Cam tắm rửa qua loa, không nghĩ ngợi nhiều nữa, yên tâm nằm lên giường chuẩn bị ngủ.

Hai ngày liên tiếp không ngủ, cô cũng buồn ngủ rũ rượi, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!