Sự rung động của thiếu nữ luôn đến một cách khó hiểu. Đợi đến khi Hứa Cam hoàn hồn lại, cô phát hiện mình đã sa vào lưới tình của Phó Thời Chinh.
Nhưng thực tế, sự liên hệ giữa hai người rất ít ỏi. Anh tiếp tục ra nước ngoài du học, còn cô từ chối lời đề nghị chuyển vào trường quốc tế của bố mẹ ruột, tiếp tục học tại ngôi trường cấp ba cũ.
Cuộc sống trôi qua một cách bình lặng dưới vỏ bọc hướng nội của cô.
Tốt nghiệp cấp ba, cô đỗ vào trường đại học mình mơ ước. Phó Thời Chinh vẫn tiếp tục việc học ở nước ngoài, còn Từ Doanh thì theo lộ trình cuộc đời đã định trước đó, được bố mẹ nuôi bỏ tiền đưa ra nước ngoài du học.
Bố mẹ ruột giải thích với cô rằng, cả hai đứa trẻ đều là nạn nhân. Từ Doanh từ nhỏ đã được nuông chiều, cuộc đời sau này họ không thể giúp đỡ con bé quá nhiều nữa, việc đưa con bé ra nước ngoài, tài trợ việc học coi như là món quà cuối cùng họ dành cho nó.
Hứa Cam không có ý kiến gì về việc này. Cô có thể hiểu cho Từ Doanh, quả thực cả hai đều là nạn nhân.
Trước khi Từ Doanh đi, đại gia đình hai bên cùng với nhà họ Phó đã có một buổi tụ họp hiếm hoi.
Trong phòng bao khách sạn, sắc mặt mỗi người đều rất đặc sắc. Có người đứng ngồi không yên, có người làm nũng oán trách, cũng có người như đứng ngoài cuộc xem kịch vui.
Phó Thời Chinh chính là người xem kịch đó.
Chuyện con cái nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu, người lớn rất khéo léo chuyển chủ đề sang chuyện hợp tác làm ăn trong tương lai, tiếng ly rượu chạm nhau, tiếng cười nói rộn ràng thoải mái.
Hứa Cam thấy bố mẹ nuôi rất gượng gạo, bèn hỏi họ có muốn đi vệ sinh không, cô muốn mượn cớ này đưa họ ra ngoài thư giãn một chút.
Bố mẹ nuôi ít học, không hiểu nhiều đạo lý cao siêu, nhưng họ luôn là những người thật thà chất phác, cần cù chịu khó.
Ở hành lang, họ kéo tay Hứa Cam hàn huyên vài câu, biết cô mọi việc đều ổn thì vui mừng đến rơi nước mắt, rồi cười xòa nói: "Ây da, uống nhiều nước ngọt quá, thật sự phải đi vệ sinh rồi."
Hứa Cam chỉ đường cho họ, trong lúc đứng đợi, cô bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Là Từ Doanh.
Cô ta vẫn giữ cái thói tiểu thư đỏng đảnh, khinh khỉnh nhưng đầy tự tin hỏi: "Anh không định đính hôn với cô ta thật đấy chứ?"
"Gia đình bảo sao thì anh làm vậy."
Người trả lời là Phó Thời Chinh, giọng điệu lười biếng, cợt nhả.
Từ Doanh: "Vậy còn em? Chúng ta quen biết bao nhiêu năm, chỉ vì em không phải con gái ruột của bố mẹ mà anh cũng không cần em nữa sao?"
Phó Thời Chinh im lặng một lát mới lên tiếng, vẫn là cái giọng điệu bất cần đời ấy: "Chúng ta? Chúng ta có gì sao? Anh ấy à, cưới ai cũng được, miễn người đó là con gái danh chính ngôn thuận của nhà họ Hứa."
Hứa Cam nghe những lời này cũng chẳng thấy vui vẻ gì. Đó là một đêm mang nhiều cảm xúc phức tạp nhất trong cuộc đời đơn giản nhưng đầy biến động của cô.
Cô khâm phục sự già dặn trước tuổi, sự lạnh lùng và biết nhìn thời thế của Phó Thời Chinh, nhưng cũng bắt đầu cảm thấy hoang mang trước sự bất định của tương lai.
Cảm giác hụt hẫng khiến cô chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống trong nửa sau bữa tiệc.
Đã trưởng thành rồi, chuyện của hai người trở nên thuận lý thành chương hơn. Sau bữa tiệc, người lớn mượn cớ bảo họ đi "tăng hai", nói rằng người trẻ không thích những chỗ này, cứ tùy ý đi đâu đó dạo chơi.
Phó Thời Chinh lái chiếc Porsche mới tậu đưa cô đi hóng gió. Nhạc trên xe mở loại heavy metal rock mà anh thích, gió rít mạnh thổi mái tóc anh rối tung, phóng khoáng. Thỉnh thoảng anh gật gù ngân nga theo điệu nhạc, dáng vẻ ấy dù Hứa Cam có nhớ lại bao nhiêu lần vẫn cảm thấy mình đã được mở mang tầm mắt về cái gọi là tuổi trẻ ngông cuồng.
Xe dừng bên bờ sông, gió đêm hè nóng bức, ẩm ướt. Anh nghiêng người, ánh mắt cứ quyến luyến trên người cô.
Trái tim Hứa Cam vốn đang đập điên cuồng vì màn đua xe giờ lại càng đập nhanh hơn.
Cô hỏi anh nhìn cái gì.
Phó Thời Chinh bật cười: "Không có gì, muốn nhìn em thêm vài lần thôi. Mấy ngày nữa anh đi Boston rồi, lần sau gặp nhau ít nhất cũng phải hai tháng nữa. Đến lúc đó... anh đến trường tìm em nhé?"
Hứa Cam ngẩn người nhìn anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!