Chương 12: Em bằng lòng tin tưởng anh thêm một lần nữa

Có lẽ do đêm qua mất ngủ, hoặc cũng có thể do thời gian qua đã quá kiệt quệ tinh thần, ở một nơi như thế này, trong hoàn cảnh như thế này, ngay giữa ban ngày ban mặt, Hứa Cam cứ thế dựa vào anh mà thiếp đi lúc nào không hay.

Khi tỉnh dậy trời đã chập choạng tối, ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ kính sát đất hắt vào lung linh, bầu trời ngả sang màu xanh thẫm tĩnh mịch.

Hứa Cam ngủ quá say, khoảnh khắc mở mắt ra cô ngơ ngác như người vừa tỉnh rượu, không biết mình đang ở đâu, lúc này là mấy giờ.

Cho đến khi người ôm cô từ phía sau thấy cô tỉnh, thản nhiên gác chân lên chân cô, hứng thú nghịch ngón tay cô.

Anh không thể nói chuyện, nhưng cử chỉ hành động như muốn nói: Em dậy rồi à? Em ngủ có ngon không? Anh ngủ ngon lắm.

Hứa Cam sực nhớ lại tất cả mọi chuyện trong hơi thở nóng hổi của anh.

Cô rút tay về, chống tay ngồi dậy, chỉnh lại quần áo bị nhàu khi ngủ, buộc tóc, tìm điện thoại xem giờ.

Cô từ tốn lấy lại trật tự cho bản thân, từ đầu đến cuối không nhìn anh lấy một cái. Đợi đến khi tâm trạng bình ổn trở lại, Hứa Cam mới đưa mắt nhìn người vẫn đang nằm dài lười biếng trên ghế sofa.

Ngủ một giấc đẫy đà, sắc mặt anh đã tốt hơn nhiều.

Hứa Cam nói: "Đến giờ rồi, em phải về nhà, anh cũng về đi."

Cô không nhắc gì đến chuyện ban ngày, Phó Thời Chinh cũng không vội. Anh ngoan ngoãn ngồi dậy, đầu vẫn còn ong ong choáng váng, anh cúi đầu, nghỉ một lát cho đỡ.

Hứa Cam không quan tâm đến anh nữa, mở khóa cửa, đi xuống lầu trong không gian yên tĩnh.

Nhân viên đã tan làm hết, sợ làm phiền cô nên họ để lại tin nhắn chào hỏi trên WeChat.

Trước đây Hứa Cam rất ngại để người xung quanh biết về gia đình và cuộc sống của mình, cô luôn cảm thấy điều đó sẽ mang lại nhiều rắc rối và đồn đoán, cô không muốn trở thành tâm điểm bàn tán.

Vì vậy khi người khác hỏi mở cửa hàng ở vị trí đắc địa này tốn bao nhiêu tiền, cô đều trả lời qua loa rằng bố mẹ dốc hết tiền tiết kiệm ra ủng hộ, chồng có công việc thu nhập ổn định nên miễn cưỡng hỗ trợ được.

Nhưng giờ phút này, dù nhân viên có đoán già đoán non hay bàn tán về cô và Phó Thời Chinh thì đã sao chứ.

Cô dường như cũng chẳng quan tâm đến những điều đó lắm.

Cô quả thực không còn là Hứa Cam của tuổi 17 nữa rồi.

Xuống tầng một, Hứa Cam làm công việc dọn dẹp cuối ngày cho cửa hàng như thường lệ. Phó Thời Chinh lê bước chân lảo đảo từ trên lầu đi xuống, anh không có ý định rời đi một mình.

Thậm chí khi Hứa Cam gọi xe về căn hộ, anh lại giở thói vô lại như lần trước, chen lên xe cùng.

Sau đó được đà lấn tới, chen qua cổng an ninh chung cư, chen vào thang máy, chen vào căn hộ một phòng ngủ của cô.

Hứa Cam cũng chẳng buồn để tâm.

Về đến căn hộ, Hứa Cam làm mọi việc theo nhịp sống của mình: rửa tay, chui vào bếp nhỏ, lục tủ lạnh tìm đồ ăn thừa, cuối cùng quyết định nấu một bát mì trứng cà chua ăn tạm.

Phó Thời Chinh tìm trong tủ giày ở huyền quan đôi dép dùng một lần giống hệt lần trước, thay xong liền bám dính lấy Hứa Cam như hình với bóng.

Nhưng vị thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân này hoàn toàn mù tịt về bếp núc, chẳng giúp được gì, trừ khi tối nay Hứa Cam muốn ăn sandwich.

Căn bếp chật hẹp không đủ chỗ cho hai người xoay sở, Hứa Cam quay người lấy quả trứng cũng va phải anh. Sau vài lần như vậy, cô cuối cùng cũng không nhịn được lên tiếng.

"Anh ra ngoài đợi em đi, em có làm phần của anh đấy."

Phó Thời Chinh liếc nhìn cô vài cái, cuối cùng ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Anh rảnh rỗi không có việc gì làm, đi loanh quanh trong phòng khách, ngó nghiêng chỗ này sờ mó chỗ kia.

Lần này Hứa Cam chuyển đi vội vàng, chuyển đến đây cũng chưa có thời gian sắp xếp trang trí tử tế, góc phòng khách vẫn còn chất đống mấy thùng các tông chưa bóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!