Chương 11: Cho anh thêm một cơ hội nữa

Giang Thành không phải vùng ven biển, sau một đêm bão càn quét, cơn bão lặng lẽ chuyển hướng. Trời sáng, đường phố đã trở lại yên bình, dù khắp nơi ngổn ngang cây đổ.

Hứa Cam bị tiếng mưa gió ầm ĩ làm thức giấc cả đêm, chuông báo thức reo, cô day day thái dương, nán lại trên giường một lúc rồi mới dậy.

Quy trình mỗi sáng đều giống nhau, nhưng khi đến tiệm hoa, Hứa Cam phát hiện mình chẳng nhớ rõ sáng nay đã làm những gì, điều duy nhất đọng lại trong tâm trí là nỗi lo lắng về sự xuất hiện của Phó Thời Chinh.

Cô chẳng tin hôm nay anh sẽ không đến tiệm hoa quấy rối.

Nhưng đẩy cửa bước vào, quả thực anh không có ở đó.

Tuy nhiên Hứa Cam không hề thấy nhẹ nhõm, ngược lại trong lòng dấy lên nỗi phiền muộn khó tả. Giữa họ dường như đột nhiên đi vào ngõ cụt, dù cô có suy nghĩ sắp xếp thế nào cũng không tìm ra đáp án chính xác.

Nhân viên thấy sắc mặt bà chủ khó coi, nhưng đống hoa hồng vàng la liệt trên sàn bọn họ không dám tự tiện xử lý, đành phải lấy hết can đảm hỏi ý kiến.

Hứa Cam nhìn đống hoa hồng vàng mà lòng càng thêm phiền muộn.

Hôm nay đường phố vắng vẻ, muốn tặng cũng chẳng tặng được ai, vứt đi thì lại tiếc.

Dựa vào đâu mà anh gây cho cô nhiều phiền toái thế này chứ.

Hứa Cam cố gắng giữ bình tĩnh đáp: "Trên thông tin khách hàng chẳng phải có địa chỉ và số điện thoại sao, gọi người giao hàng mang đến cho anh ta đi."

"Dạ vâng, vâng ạ."

Nhân viên nhanh chóng đóng gói và đặt đơn giao hàng.

Một tiếng sau, chuông cửa căn hộ tân hôn vang lên. Phó Thời Chinh đang ngồi trên ghế sofa, khoác hờ chiếc áo khoác mỏng, ho khan hai tiếng, cổ họng khản đặc không nói nên lời, xua tay ra hiệu cho trợ lý ra mở cửa.

Trợ lý mở cửa, thấy quản gia tòa nhà đang nở nụ cười công nghiệp: "Chào anh, có một đơn giao hàng khá nhiều, chúng tôi đã dùng xe đẩy mang lên, anh xem có cần chúng tôi chuyển vào phòng khách giúp không ạ?"

Trợ lý nhìn đống hoa hồng vàng chi chít sau lưng quản gia thì ngớ người, quay sang nhìn Phó Thời Chinh đợi chỉ thị.

Phó Thời Chinh thấy là những bó hoa hồng vàng thì khựng lại một chút. Anh đặt tập tài liệu trong tay xuống, bảo luật sư ngồi bên cạnh đợi một lát, sau đó đi ra cửa nhìn quanh một vòng đống hoa.

Anh không nhịn được bật cười, chỉ vào khoảng trống trong phòng khách, bảo quản gia cứ mang vào để tùy ý.

Trợ lý tinh ý chạy ra giúp một tay.

Xử lý xong đống hoa, Phó Thời Chinh vừa ho vừa quay lại ghế sofa, tiếp tục cùng luật sư rà soát hợp đồng.

Soạn thảo xong hợp đồng, tiễn luật sư về, Phó Thời Chinh ngắm nghía đống hoa hồng một lúc, dường như nghĩ ra điều gì, anh ngoắc tay gọi trợ lý lại.

Trợ lý: "?"

Phó Thời Chinh mượn điện thoại của cậu ta, mở khung chat với Hứa Cam, chụp ảnh đống hoa gửi cho cô.

Nhắn: Phu nhân, hoa tôi đã nhận thay rồi, Tổng giám đốc bị ốm, khi nào anh ấy tỉnh tôi sẽ chuyển lời lại.

Gửi xong, Phó Thời Chinh đợi một lúc, quả nhiên Hứa Cam không trả lời.

Anh tiếp tục nhắn: À đúng rồi, Tổng giám đốc muốn ăn mì phu nhân nấu, xin hỏi làm thế nào ạ?

Hứa Cam vẫn không trả lời.

Anh nhắn tiếp: Tôi một mình ở đây chăm sóc Tổng giám đốc hơi bận, phu nhân có tiện liên hệ với dì giúp việc trước đây bảo dì ấy qua dọn dẹp nhà cửa được không ạ?

Rè... rè...

Hứa Cam trả lời rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!