Hứa Cam ngạc nhiên nhìn anh, nửa ngày không thốt nên lời.
Cô chẳng buồn để ý đến anh nữa, nhoài người định với tay ấn nút mở khóa trung tâm.
Phó Thời Chinh thuận thế nắm lấy tay cô áp lên mặt mình: "Em đánh anh đi, thật đấy."
"Anh... anh buông ra!"
"Không muốn đánh vào mặt thì đấm vào người anh cũng được."
"..."
Hứa Cam thực sự hết cách, đành phải hỏi đi hỏi lại: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Phó Thời Chinh vẫn câu trả lời cũ.
"Muốn bị em đánh một trận."
Hứa Cam tức quá hóa cười: "Tại sao em phải đánh anh? Muốn lúc ra tòa chứng minh em có khuynh hướng bạo lực gia đình để ép em ra đi tay trắng chứ gì? Việc phân chia tài sản trong thỏa thuận ly hôn em tự thấy rất công bằng rồi, nhưng nếu anh không muốn nhượng bộ dù chỉ một chút thì giờ em thỏa hiệp đây. Anh bảo luật sư của anh soạn một bản khác đi, miễn là đừng quá đáng quá, em đều chấp nhận hết."
Phó Thời Chinh cau mày, cũng bị những lời này của cô chọc cho bật cười: "Anh thiếu chút tiền đó à? Nếu chúng ta thực sự đi đến bước đường đó, anh ra đi tay trắng cũng được."
"Được thôi, vậy cứ theo thỏa thuận đầu tiên mà làm thủ tục."
"..."
Lần này đến lượt anh bó tay.
Phó Thời Chinh nghiến răng, khóe môi giật giật, cười trong sự bất lực và tức tối.
Anh không hiểu, thực sự không hiểu, cô muốn ly hôn với anh đến thế sao?
Hứa Cam cũng đang cơn nóng giận, đôi mắt hạnh lạnh lùng đối đầu với anh.
Trong lúc giằng co, Phó Thời Chinh siết chặt tay cô, mượn lực kéo cô vào lòng mình, tay kia ôm chặt eo Hứa Cam, bất chấp tất cả mà hôn xuống.
Sự chênh lệch về sức mạnh khiến Hứa Cam càng thêm tức giận, cô bị ép đến mức cắn mạnh vào môi anh một cái.
Mùi máu tanh nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng hai người, nhưng anh dường như chẳng thấy đau chút nào, nụ hôn càng thêm hoang dã và mạnh bạo, lực tay nơi eo cô cũng như muốn bóp nát cô vậy.
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, như trút cả ngân hà xuống trần gian, đập vào cửa kính xe, tiếng động đinh tai nhức óc.
Hứa Cam không thoát ra được, cũng không từ chối nổi.
Cô bị buộc phải giam mình trong không gian chật hẹp này, buộc phải chịu đựng nụ hôn đầy tính xâm chiếm của Phó Thời Chinh. Cảm giác ngạt thở mãnh liệt khiến cô ngày càng mất sức, mềm nhũn, trái tim cũng thắt lại từng cơn chua xót.
Phó Thời Chinh hôn một cách nôn nóng và sâu sắc, anh chẳng thể suy nghĩ được gì nữa, chỉ hành động theo bản năng, một ý niệm điên cuồng duy nhất đang thôi thúc anh.
Hôn cô, chiếm hữu cô, như vậy đồng nghĩa với việc sẽ không ly hôn.
Nhưng dần dần, có gì đó không đúng.
Anh nếm thấy vị mặn chát lạnh lẽo.
Mở mắt ra nhìn, Hứa Cam đã nước mắt đầm đìa từ lúc nào, cơ thể mỏng manh cũng đang run rẩy.
Cô rũ mắt, hàng mi ướt đẫm dính vào nhau thành từng chùm, làn da trắng nõn vì khóc mà ửng hồng, cả người mong manh dễ vỡ như thể chỉ cần chạm nhẹ là tan biến.
Hơi thở Phó Thời Chinh khựng lại, bỗng nhiên nghẹn lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!