Phó Thời Chinh cảm thấy vợ mình dạo này hơi lạ, luôn tỏ ra lạnh nhạt với anh một cách khó tả.
Yêu nhau bốn năm, kết hôn ba năm, đây là lần đầu tiên xảy ra tình trạng này.
Đêm xuống, trong phòng bao quán bar, mấy người bạn thấy anh gần đây tâm hồn cứ treo ngược cành cây, bèn trêu chọc: "Đi chơi mà vẫn còn tơ tưởng công việc à?"
"Hay là chán mấy trò trong nước rồi?"
"Theo tôi thấy ấy à, chắc là cãi nhau với chị dâu rồi chứ gì?"
Hai người đầu nói Phó Thời Chinh chẳng buồn ngước mắt, nhưng đến người cuối cùng dứt lời, anh mới ung dung dựa lưng vào ghế sofa, thản nhiên liếc nhìn cậu ta một cái.
Mọi người thấy thế càng được đà lấn tới, nhao nhao lên:
"Không thể nào, tính chị dâu tốt thế, sao anh chọc người ta giận được?"
"Anh, không phải anh đi 'ăn vụng' đấy chứ?"
"Nếu anh không có, thì có khi nào chị dâu nhìn anh chán mắt rồi không?"
Phó Thời Chinh nhếch mép, cười mắng một câu "Cút".
Vài câu bông đùa nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng nhạc xập xình và cuộc sống về đêm trụy lạc.
Tàn cuộc lúc nửa đêm, Phó Thời Chinh xách áo vest thong thả về nhà.
Nói là thong thả, nhưng thực ra là do dự nhiều hơn. Anh không biết dỗ dành Hứa Cam thế nào, cũng chẳng biết làm sao để xoa dịu sự kháng cự vô hình của cô đối với mình.
Ngẫm lại kỹ càng, sau khi cưới ba năm tuy anh thường xuyên đi công tác nước ngoài, lần này lại càng quá đáng hơn, đi biền biệt nửa năm mới về, nhưng lần nào ra nước ngoài anh cũng không quên quà cáp dịp lễ tết, mỗi tuần nhất định sẽ gọi điện một lần.
Kiểu chung sống này là sự ngầm hiểu giữa hai người. Hứa Cam mỗi lần nhận quà đều nhỏ nhẹ cảm ơn, cũng thường xuyên quan tâm đến cuộc sống của anh ở nước ngoài qua điện thoại, vô cùng dịu dàng chu đáo.
Sự lạnh nhạt của Hứa Cam bắt đầu từ một tuần trước. Khi anh xử lý xong công việc ở London trở về nước, đã báo trước với Hứa Cam, cô cũng đồng ý rất vui vẻ. Nhưng đêm khuya về đến nhà, đèn đóm tối om, trong tủ lạnh không có đồ ăn thừa, người vốn quen đợi anh ở phòng khách cũng đã ngủ một mình từ sớm.
Những chuyện đó bỏ qua đi, nhưng khi anh ôm cô muốn âu yếm, cô lại dùng một cái cớ mà anh nghe xong chỉ muốn bật cười để từ chối: nói là muộn quá rồi, mệt quá rồi, cô cần nghỉ ngơi.
Bên nhau bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên anh bị cô đối xử như vậy.
Cứ cho là cô mệt đi, nhưng mệt liền tù tì cả tuần lễ sao? Mệt đến mức không muốn nói với anh thêm vài câu?
Sáng nay anh coi như đã hiểu ra, chắc là anh làm sai chuyện gì khiến vợ giận rồi, thế nên đặc biệt xuống bếp làm bữa sáng sở trường để tạ lỗi, tiện thể hỏi cho ra nhẽ.
Nhưng Hứa Cam vẫn dùng cái giọng điệu cũ, nói cửa hàng bận rộn, không kịp ăn sáng, cô cũng chẳng có ý kiến gì với anh cả, chỉ là hơi mệt thôi.
Nói thế nào nhỉ, sáng nay Phó Thời Chinh cũng hơi bực, nhưng nghĩ lại vợ mình bao nhiêu năm nay mới giận dỗi một lần, anh phải học cách bao dung.
Tự an ủi bản thân xong, anh ung dung ăn hết bữa sáng, chỉ là mỗi khi nhớ đến vẻ mặt lạnh nhạt của Hứa Cam là lại tức đến bật cười.
Lúc này về đến nhà, đèn vẫn tối, Hứa Cam cũng đã ngủ say.
Phó Thời Chinh ném áo vest đi, đứng ở cửa phòng ngủ chính, dựa vào khung cửa nhìn người phụ nữ mảnh khảnh trên giường, càng nhìn càng thấy nóng máu.
Người bình thường dễ nói chuyện như vậy, sao lúc giận lên lại cứng đầu, đao thương bất nhập thế này?
Có lẽ do men rượu, dây thần kinh của anh giật giật, không kịp suy nghĩ nhiều, anh sải bước đi tới.
Hứa Cam bị đánh thức bởi một nụ hôn thô bạo. So với hình ảnh đập vào mắt, thứ khiến cô cảm nhận được hai chữ "nguy hiểm" đầu tiên là khứu giác: mùi rượu nồng nặc, lẫn lộn với chút mùi thuốc lá gay mũi, tiếp đó là hơi thở nóng rực nơi cổ và những cái v**t v* dày đặc.
Răng môi va chạm, m*t mát, giống như đang trút giận điều gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!