Chương 7: (Vô Đề)

Bạc Hành Trạch đang đứng ở cửa, nhìn hắn qua tấm bình phong (*) mỏng, có chút không thực tế.

(*) Bình phong: những tấm vách hình chữ nhật thẳng đứng, được ghép nối với nhau bằng bản lề, có phần chân cố định giúp chúng đứng được.

Thông thường bình phong sẽ có 4 tấm, tối thiểu là 3 tấm, có thể xếp gọn lại và di chuyển đến nhiều nơi dễ dàng trong nhà.

Giọng nói của hắn bay bổng, giống như bàn tay mềm mại cầm lấy sợi lông vũ nhẹ nhàng trêu chọc, nửa thật nửa giả, khiến người ta sợ hãi không dám tiến tới, vì sợ rằng khi lại gần hắn sẽ mỉm cười nói: "Anh không xứng".

"Không làm sao?" Chúc Xuyên trong nội tâm bật cười khi thấy hắn đứng ở cửa nhìn chằm chằm mình, vừa mới thấy bộ dạng như vậy của mình, hẳn anh ta cũng lười chạm vào.

Ly hôn đi, ly hôn là tốt nhất.

"Tính khí của em trước kia sẽ không dễ dàng buông tha gã như vậy." Sẽ trực tiếp đập chai rượu vào đầu để tiếp đón người đó, không sợ trời không sợ đất tính tình lại ương ngạnh, giống như một chú công nhỏ kiêu hãnh.

Bây giờ nhẹ nhàng, và bao dung hơn rất nhiều.

Chúc Xuyên nhấp một ngụm rượu trên tay "Đúng vậy, tôi mở ra cái nơi như vậy phải thu phục một chút, nhưng nếu có ai muốn ngáng chân tôi đều không sống nổi."

"Không ủy khuất?"

"Ủy khuất?" Chúc Xuyên cười nhẹ, "Tôi đã nhận qua nhiều ủy khuất như vậy rồi, đây có đáng là bao, huống gì..."

Bạc Hành Trạch đợi một hồi cũng không thấy hắn nói gì, ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang cười tủm tỉm rót cho mình một ly rượu, "Người sống, phải học được cách biết cúi đầu, tôi đã trải qua một lần, không dám không cúi đầu."

Bạc Hành Trạch đứng tại chỗ.

Chúc Xuyên cười cười, nói một cách đầy ý vị sâu xa: "Không giống anh."

Bạc Hành Trạch bước tới, làn gió buổi tối dinh dính như nụ hôn ướt át của người tình, trong lòng rối bời.

Chúc Xuyên uống rượu, đôi mắt hơi đỏ lên, nụ cười nửa thật nửa giả giống như làm cho người ta sa đọa, muốn người khác cùng hắn trầm luân, biết rõ phía dưới là vực sâu vạn trượng (**) nhưng Bạc Hành Trạch không nỡ cự tuyệt.

Anh quỳ xuống, ánh mắt hai người chỉ cách nhau nửa tấc(***).

(**) 1 trượng = 3,33m

(***) 1 tấc = 10cm

Hắn thường dùng loại nước hoa có mùi hương nhàn nhạt của cam quýt, lại trộn lẫn với mùi hương tin tức tố của omega như có như không, không khó để tưởng tượng hắn từng thân mật với omega kia như thế nào.

Bạc Hành Trạch hận không thể tìm giết omega kia, theo bản năng dùng tin tức tố của mình phủ lên hương mộc dược vướng víu, thẳng cho đến khi hoàn toàn bao phủ hắn.

Trên người em ấy chỉ có thể có tin tức tố của mình, bất luận là alpha hay omega, đều không được phép.

Chúc Xuyên hôm nay vừa mới bài trừ tin tức tố xong, tinh thần cùng thân thể đều không có sức mạnh chống cự, dưới tin tức tố của Bạc Hành Trạch cảm thấy có chút choáng váng, không chịu được.

Tay cầm ly rượu của hắn có chút run rẩy, làm đổ không ít rượu lên cổ tay.

Bạc Hành Trạch cúi đầu, dời tầm mắt qua tròng kính mỏng nóng bỏng, tìm đến môi của hắn, động tác trên tay cũng không ngừng lại, xé rách áo sơ mi màu tím sẫm đến nát nhừ, âm thanh xé vải như báo hiệu trước cái gì sẽ diễn ra.

Chúc Xuyên cắn chặt môi dưới, sau đó lại cắn đầu lưỡi, nhìn được trong ánh mắt kia một con ngươi hừng hực, thiêu đốt làm hắn khó chịu.

Bạc Hành Trạch lấy tay đỡ trán, hô hấp lộn xộn nhưng lại chậm chạp khắc chế đến cực điểm, lọt vào trong tai như một trận biểu diễn cách rèm càng che càng lộ.

"Muốn ở đây?"

Chúc Xuyên từ trước đến nay luôn là như vậy, thua người không thua trận.

Dù tự mình đào biển lửa, cũng sẽ nhảy vào, tuyệt đối không bao giờ chịu thua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!