Chứng cứ vô cùng xác thực, tuy phiên tòa tiếp theo vẫn cần đưa ra nhiều chứng cứ, nhưng việc này không liên quan gì đến Bạc Hành Trạch.
Ngày Liêu Nhất Thành bị bắt, anh đến Nhất Tạ triệu tập đại hội cổ đông, lấy số vốn áp đảo của mình ra, đến lúc đưa vụ án ra xét xử anh bỏ hết vào túi.
Liễu Nhất Thành không còn gì, anh toàn thắng.
Chúc Xuyên bỗng như lạc vào một thế giới khác, một năm trước anh còn là CEO lạnh lùng và ít nói của Hồng Diệp, nhưng giờ anh đã mất đi thân phận này nhưng lại ít khó gần và cũng dịu dàng hơn.
Anh giống như một lữ khách đã đi đến cuối của một đoạn đường.
Vì cảm thấy có lỗi với Quan Lộ nên đã đồng ý yêu cầu của Từ lão, giữ chức CEO của Hồng Diệp suốt bốn năm, nay đã yên tâm từ chức.
Hồng Diệp nhiều lần phái người đến mời anh quay lại, thậm chí còn hứa cho anh một phần cổ phiếu.
Liêu Nhất Thành cũng nhiều lần yêu cầu được gặp Bạc Hành Trạch, nói rằng gã vẫn còn một số bí mật phạm tội chưa thú nhận muốn nói với anh.
Bạc Hành Trạch đều từ chối.
Chúc Xuyên chống cằm nhìn anh thắt cà vạt: "Anh."
"Ừm?"
"Anh không tò mò về những điều mà Liễu Nhất Thành chưa nói sao? Ví dụ như cái chết của Quan Lộ, ai đã mua lại công trình nghiên cứu của anh, tại sao anh ta, một người suốt ngày ngồi trong thùng rượu lại có thể bị đánh thuốc mê, v.v.."
Bạc Hành Trạch nói: "Anh không quan tâm."
Chúc Xuyên dựa vào cửa nhìn anh, trong lòng chợt bừng sáng, anh đã phải chịu đựng biết bao lời buộc tội và tủi nhục vô cớ, những điều mà người khác có thể thấy là khốn khổ, đáng thương, nhưng trong mắt anh, những điều đó có lẽ không đáng nhắc đến..
Những lời vu khống đó không đáng để được bất kỳ sự quan tâm nào của anh ấy.
Thời gian này anh bắt đầu chuyển chi nhánh chính của Nhất Tạ về Bình Châu, dự định sau này sẽ cắm rễ ở đây.
Chúc Hữu Tư đi công tác qua Bình Châu nên gọi hai người ra ngoài ăn tối, vừa ăn vừa bàn về dự án vô cùng hòa hợp.
Chúc Xuyên choáng váng hồi lâu mới nhận ra quả nhiên mình không hợp với làm ăn, vẫn nên ngồi ăn chờ chết thì hơn.
Bạc Hành Trạch bóc vỏ tôm rồi đặt trước mặt hắn, Chúc Xuyên lén lút đưa tay xuống gầm bàn gãi lòng bàn tay anh, không hiểu sao anh còn có thể vừa bàn chuyện công việc với Chúc Hữu Tư vừa có thể bóc vỏ tôm cho hắn.
Bạc Hành Trạch nắm tay hắn, vừa đúng lúc Chúc Hữu Tư có điện thoại, Chúc Xuyên nhân cơ hội liếm môi, nghiêng người hôn anh: "Bánh ngọt Tiểu Bạc."
Chúc Hữu Tư không chịu nổi nữa quay đầu đi nghe điện thoại, giải thích ngắn gọn xong quay lại phát hiện hai người vẫn đang tán tỉnh nhau, bà hắng giọng một tiếng.
"Chiều nay anh sẽ cùng em đến gặp Từ bác sĩ xem thế nào.
Nếu thích hợp, chúng ta sẽ tiến hành phẫu thuật trong thời gian sớm nhất."
Chúc Xuyên "ừm", Chúc Hữu Tư nhìn Bạc Hành Trạch nói: "Khi nào Chúc Xuyên khỏe mạnh, con mời bố mẹ đến ăn bữa cơm chúng ta thương lượng chuyện hôn lễ một chút? Các con nên bổ sung cái đám cưới chứ."
Bạc Hành Trạch còn chưa kịp nói, Chúc Xuyên vừa nhai tôm vừa lúng búng nói: "Đừng đừng, tổ chức hôn lễ gì chứ, cứ như xem khỉ trong vườn thú, không bằng dành thời gian đi du lịch đi."
Chúc Hữu Tư Không cần nhìn Bạc Hành Trạch, người này tất nhiên là đồng ý.
"Tùy con." Chúc Hữu Tư nói xong, mấy giây sau lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, "Tết Nguyên Đán sắp đến rồi, chắc năm nay mẹ không về cùng con đâu, phải qua năm sau mới có thời gian."
"Vâng."
Bạc Hành Trạch cũng vội vàng nói: "Làm ăn là như vậy."
Chúc Hữu Tư thật sự là mẹ chồng nhìn con rể càng ngày càng thuận mắt, bàn chuyện dự án mới ý tưởng mới xuyên lục địa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!