Chương 47: (Vô Đề)

Chúc Xuyên nhìn nơi tràn đầy sức sống kia tự nhủ không tin anh nhịn được.

Hắn rửa tay, lấy rau trong tủ lạnh ra rửa sạch, hắn biết cắt rau, biết nên cho cái gì vào, nhưng gia vị vẫn chưa chắc chắn nên cần Bạc Hành Trạch.

Cả bữa ăn anh đều rất bình tĩnh, hắn không ngờ anh thế mà lại chịu đựng được.

Từ sáng đến giờ hai người đều chưa ăn, tuy rằng đồ ăn trong nồi trông không ngon miệng lắm, nhưng cả hai đều ăn rất ngon lành, đặc biệt là Bạc Hành Trạch.

"Được rồi, anh đi tắm trước đi, tôi lấy quần áo cho." Chúc Xuyên đứng dậy, cầm một quả cà chua nhỏ nhét vào miệng Bạc Hành Trạch, đi vào phòng ngủ chính.

Đây là lần thứ hai hắn đến phòng ngủ chính, vẫn lạnh lẽo như mọi khi, như một văn phòng có thêm một cái giường.

Hắn đặt đồ ngủ ngay ngắn lên giường, mở tủ tìm đồ lót, cầm lên, ậm ừ tự hỏi phòng ngủ rách nát này, sống ở đây có khác gì sống ở công ty.

Điện thoại trong túi hắn rung lên, một hồi chuông ngắn nhắc nhở hắn trả lời.

"Việc cậu bảo tôi điều tra không sai lệch lắm."

Chúc Xuyên nhìn thời gian, "Muộn thế này còn gọi điện, không cần ngủ sao?"

Viễn Ca: "...! Không phải cậu bảo trong hôm nay phải có kết quả à, tôi vừa điều tra xong, giờ không gọi thì bao giờ gọi, phiền đến cậu làm chính sự rồi?"

Chúc Xuyên Đoán chừng Bạc Hành Trạch không thể tắm nhanh như vậy, liền dựa vào trên bàn cười nói với Viễn Ca: "Đúng vậy, tôi vừa định đi nghịch nước uyên ương, bị cậu quấy rầy rồi."

"Thiếu đánh." Viễn Ca ngáp một cái đứng dậy, nếu không phải đang gọi điện thì y đã đánh Chúc Xuyên một cái.

"Cậu ta không phải loại công tử ăn không ngồi rồi như cậu nói, ngược lại cậu ta đang làm gì đó, nhưng không đủ bản lĩnh và năng lực.

Cậu ta có rất nhiều cuộc giao dịch xám* nhưng chưa được thực hiện."

Giao dịch xám?

(*): Giao dịch xám là những giao dịch không chính thức và chưa được kiểm soát.

Chúc Xuyên vô thức ấn vào mép bàn, đứng thẳng.

"Cậu ta mấy năm nay đều ở Diêm Thượng Nguyệt với tôi, thời gian đầu mà làm mấy thứ kia? Không phải cậu tra lầm người đó chứ? Cùng tên, cùng họ gì đó, cậu đã xác nhận chưa?"

"Đầu năm nay, có lẽ là do Dịch gia không trụ nổi nữa, nên bắt đầu cùng anh trai phân cao thấp.

Dịch gia kia có chống lưng thì không dễ dàng lật đổ, nhưng thay vào đó, ông ta đã khiến công ty của mình bị rò rỉ, lỗ hổng này ngày càng lớn."

Viễn Ca khẳng định nói thêm, "Cậu không muốn thì có thể sa thải tôi nhưng cậu không được nghi ngờ năng lực của tôi."

Chúc Xuyên giờ đã hiểu tại sao Dịch Hiền lại bị những người đó uy hiếp, tại sao lại từ chối gọi cảnh sát sau khi bị thương, vì sợ bị phát hiện ra hành động lén lút của mình.

Nhưng cậu ta không biết rằng nếu cậu ta muốn, hắn chắc chắn sẽ giúp đỡ cho cái tình bạn hơn 20 năm của mình.

"Được rồi, tôi hiểu rồi." Chúc Xuyên dừng lại, sau đó hỏi gã: "Vụ việc của Dương Tích ra sao rồi? Có manh mối gì về những bức ảnh gửi cho cậu ta không?"

Viễn Ca nói "Không có" rồi cúp điện thoại không thương tiếc.

Bạc Hành Trạch không đợi được bao lâu, quấn khăn tắm vào người đi vào phòng, đi đến cửa thì nghe thấy hắn nói, cảm giác như bị dội cho một gáo nước lạnh.

Hắn nói sẽ tìm quần áo cho anh nhưng lại ở đó quan tâm đến Dịch Hiền, hắn sợ anh nghĩ nhiều hay đơn giản là không muốn anh biết?

Bạc Hành Trạch không đẩy cửa đi vào, mà xuống phòng làm việc thay quần áo, im lặng mở máy tính, nhận được ít văn kiện Nghiêm Huyền gửi cho.

Anh phải dùng công việc để bình tĩnh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!