Edit+Beta: t.a
---
Vốn lúc ra khỏi cửa là Chúc Xuyên kéo Bạc Hành Trạch, nhưng càng về sau hắn lại bị anh kéo đi về phía trước, bàn tay to như có thể bóp gãy xương cổ tay hắn, vừa ra khỏi bầm nổi liền bị nhét vào ghế sau của một chiếc xe.
"Sao anh..." Còn chưa dứt lời đã bị anh kéo vào lòng ôm lấy, cái ôm còn mang theo chút sợ hãi.
Chúc Xuyên giật mình một cái, bị anh giành nói trước, "Xin lỗi, tôi đến trễ."
Bạc Hành Trạch ôm chặt hắn không ngừng nói xin lỗi.
Chúc Xuyên có chút lo lắng cho trạng thái của anh, luôn cảm thấy anh giống như đang mơ hồ, ngay cả ánh mắt cũng vô định không tập trung.
Đưa tay muốn vỗ về anh nhưng lại nhớ tới anh vừa bị đập vào lưng, không dám vỗ, đành phải nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu, tất cả đã qua rồi."
Bạc Hành Trạch nghe thấy câu này lại nhớ tới lời "đều đã qua" của Chúc Hữu Tư, không cảm thấy được an ủi chỉ càng cảm thấy tự trách.
Lúc hắn thực sự cần mình, trông mòn con mắt cũng không đợi được, một mình mình ở trên bàn giải phẫu lạnh như băng.
Uống thuốc trong tám năm, âm thầm chống lại sự xâm nhập của bệnh tật, anh lại không ở bên hắn.
Bạc Hành Trạch ôm cả người hắn vào trong ngực, ấn xuống một nụ hôn trên đỉnh đầu, nương theo hơi thở nhẹ cúi đầu bắt đầu từ trán, dùng môi từng chút từng chút miêu tả tỉ mỉ, giống như là đang nâng niu trân bảo gì đó.
Mí mắt, chóp mũi, môi.
Chúc Xuyên đã quen với sự nóng bỏng mãnh liệt của anh, hiện tại lần đầu tiên cảm thấy run rẩy vì sự sùng bái dịu dàng như vậy.
"Bạc Hành Trạch, anh đang sợ."
Bạc Hành Trạch ngừng lại, một lần nữa ôm hắn vào trong ngực, cúi đầu "Ừ" một tiếng.
Anh gạt hết tất cả mọi công việc, không quan tâm đến việc khác, ngay khi biết sự thật, anh chỉ muốn ngay lập tức chạy đi tìm Chúc Xuyên.
Anh thực sự sợ chỉ cần khôngđể tâm một chút sẽ mất đi hắn.
Chúc Xuyên không biết rốt cuộc anh đang sợ cái gì, lúc kéo gĩn khỏng cách với đã thấy tơ máu giăng đầy trong mắt anh, hắn đau lòng đưa tay sờ sờ mắt anh, "Anh không ngủ bao lâu rồi?"
"Sau khi em đi... Muốn gặp em không ngủ được."
Tim Chúc Xuyên co rút một trận, ngón tay vuốt ve khóe mắt anh, hôn trấn an anh một cái.
Nụ hôn này giống như một cái công tắc, Bạc Hành Trạch đè hắn ở bên cửa xe mãnh liệt tiến đến, luồn lưỡi vào cạy mở răng hắn.
Chúc Xuyên thấy được trong mắt anh là dự kiếm chế đến cực hạn, không dám mạnh mẽ tiến đến, cẩn thận từng li từng tí xem lẫn một chút mong muốn, hương rượu lạnh lan đầy trong xe chật hẹp.
Nụ hôn này dài tưởng chừng không có điểm cuối, Chúc Xuyên bị anh làm cho tay chân mềm nhũn, trong cổ họng tràn ra tiếng kêu mềm mại không cách nào kiềm chế.
"Bạc Hành Trạch, đừng..." Chúc Xuyên thở không nổi, gian nan nghiêng đầu lại bị động vào cổ, thoáng sinh ra một tia đau đớn khiến hắn khẽ run rẩy, "Vẫn còn ở trong xe, lưng anh còn đang bị thương."
"Ngoan, không được nói không cần." Bạc Hành Trạch một lần nữa cắn chặt môi hắn, từ kẽ môi bắt đầu đến kẽ răng rồi đến hàm trên, như kiên trì muốn dùng hương rượu cuốn lấy làm hắn, khiến cho mỗi một tấc đều phải dính vào hơi thở của anh.
Anh rất ít dùng chữ "ngoan" với hắn, mỗi một lần đều làm cho hắn tự giác ngoan ngoãn, tùy anh muốn làm gì thì làm.
"Còn ở trong xe, có người... Ưm...! Có người đang nhìn vào bên trong, anh buông tôi ra, về nhà trước..." Chúc Xuyên mặc dù bị đè ép nhưng vẫn có thể nhìn thấy người qua lại thỉnh thoảng có nhìn vào trong xe, cửa sổ xe là kính trong suốt, không có màng phản quang, ở bên ngoài có thể nhìn thấy rõ ràng.
"Để cho bọn họ nhìn."
Hô hấp Chúc Xuyên run rẩy vài cái, luôn cảm thấy đây không phải là một nụ hôn đơn giản, đầu lưỡi giống như con thú mới được thảâ, mạnh mẽ xâm nhập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!