Chương 44: (Vô Đề)

Edit+Beta: t.a

-------

Chúc Xuyên giật mình, "Sao anh lại tới đây."

Khí lạnh ngày càng tăng lên, Chúc Xuyên còn thấy hai tay Bạc Hành Trạch phát run, hô hấp gấp gáp, dáng vẻ thất thố giống như vừa trải qua một trận đại kiếp.

"Xin lỗi, tôi đến muộn rồi."

Chúc Xuyên không rõ làm sao, tối hôm hắn nhắn không ai trả lời, thế là anh ngồi máy bay cả đếm tới đây? Sợ một mình hắn ở Chu gia chịu thiết sao?

Hắn vừa định cười nói anh như thế là coi thường mình quá rồi, nhưng lời nói đến bên miệng bỗng nhiên cảm thấy loại tâm tình nhỏ mặc kệ đối phương có chịu thiệt hay không đều muốn bảo vệ lại nói không nên lời, hắn lại ôm Bạc Hành Trạch vỗ vỗ lưng anh thấp giọng nói: "Không muộn, lúc nào cũng không muộn."

Hắn không biết câu nói vô tâm này của mình vừa vặn rơi vào khe hở trong lòng Bạc Hành Trạch, hai tay ôm hắn càng chặt hơn.

Nếu năm đó anh cũng có thể đuổi tới kịp thời, ôm lấy hắn rồi nói cho hắn biết, "Tôi đến rồi, đừng sợ."

Từ Uyển Oánh thấy hai người ôm nhau lập tức chán ghét, trong lòng ghê tởm, mỉa mai nói: "Đây không phải là tổng giám đốc điều hành tập đoàn Hồng Diệp sao, quả nhiên là tài năng trẻ tuổi, chẳng trách lúc ấy lại có thể truyền ra ngoài tin tức kết hôn với Từ thiếu."

Bạc Hành Trạch không để ý tới bà dù chỉ một cái liếc mắt, buông Chúc Xuyên ra, nhíu mày nhìn hắn, đáy mắt chất chứa tình yêu dịu dàng vô hạn.

Từ Uyển Oánh xuất thân là tiểu tam, bà rất để ý việc mình bị coi thường, cất cao giọng nói nói: "Quả nhiên là nồi nào vung nấy."

Chúc Xuyên nghiêng đầu cười với Chu Cẩm Tung, "Aiz, bảo bối của bố còn mắng bố, nói bố nồi nào vung nấy.

Sao cái này còn có thể mắng chứ, tình thú của hai người quả thật rất độc đáo."

Từ Uyển Oánh không nghĩ tới mình lại mang đá đập vào chân mình, Chu Cẩm Tung vốn đang nhìn chằm chằm Bạc Hành Trạch, bị hắn nói như vậy cũng lập tức tức giận trừng mắt nhìn Từ Uyển Oánh một cái: "Không biết nói thì câm miệng! Đưa Ân Ân lên lầu."

Từ Uyển Oánh oán giận dắt Ân Ân lên lầu, bị nàng dùng sức tránh ra chạy đến phía sau Chúc Xuyên, "Con không!"

"Con muốn ba tức chết sao!" Chu Cẩm Tung nghiến răng nghiến lợi chỉ vào cô, trầm giọng thúc giục cô lên lầu.

"Ba mẹ, con thật sự rất thích việc hiện tại, chuyện ba lo lắng con sẽ không làm." Chu Ân Ân cắn môi, đưa tay túm lấy chiếc váy có giá trị không nhỏ trên người, thật cẩn thận nhìn Chu Cẩm Tung nói: "Con thật sự rất ghét việc làm Chu Ân Ân, chỉ có thể tao nhã dịu dàng.

Ngồi chờ cục quản lý phân phối ghép đôi với một alpha hoặc ba mẹ tìm cho con một người chồng môn đăng hộ đối rồi phải kết hôn với hắn ta, con thức sự không thích."

Chu Cẩm Nga nói: "Ở bên ngoài ăn chơi đùa giỡn, nhảy loại vũ đạo khó coi này, mua vui cho nam nhân chính là việc con thích?"

"Vũ đạo kia có người được thưởng rồi!" Chu Ân Ân cực kỳ ủy khuất, bị nói là vũ đạo khó coi, rốt cuộc vẫn là cô gái nhỏ, nhịn không được vành mắt hồng lên.

"Mặc loại quần áo này làm loại động tác này, để lộ chân lộ lưng, hấp dẫn fan là loại người nào trong lòng con không tực ý thức được sao? Lấy thân thể làm trò mua vui, đổi lấy loại lợi ích gì còn cần ba nói cho con biết? Xem ra lễ nghĩa liêm sỉ con đều học được trong bụng chó! "

Chu Ân Ân bình thường không dám, nhưng hiện tại đứng ở phía sau là Chúc Xuyên cũng có chút động lực để chống đối, "Con cũng không phải bán thân! Bọn con nhảy múa và ca hát dựa trên tài năng! Hơn nữa anh sẽ bảo vệ con."

"Anh con? Đừng tưởng rằng ba không biết anh con đang làm gì, mở một cái gọi là gì, Diêm Thượng Nguyệt đúng không.

Tên nghe phong nhã như vậy nhưng thật ra cũng là chốn ăn chơi, hộp đêm." Chu Cẩm Tung cười lạnh, giống như đã tận mắt nhìn thấy cảnh tượng bên trong, không chịu nổi, chán ghét nói: "Con xem bình thường nó ăn mặc thành cái dạng gì, bên ngoài có bao nhiêu người đồn đại về nó, nói rằng Chu thiếu gia ra ngoài bán thân! Nó làm ba không thể ngẩng đầu với bạn bè!

Toàn bộ mặt mũi của Chu gia đều bị nó phá hoại!"

Chu Ân Ân cũng từng đến Diêm Thượng Nguyệt, căn bản chẳng giống với những gì người ngoài biết về nó! Bên trong đều là chị gái anh trai rất dễ thương, thậm chí an toàn hơn nhiều quán bar!

"Anh không phải là người như vậy! Anh rất yêu anh rể, tuyệt đối sẽ không đi ra ngoài làm loạn! "

Từ Uyển Oánh nghe thế hừ lạnh, "Ai biết được, con hỏi nó xem nó có dám nhận từng lên giường với người khác không? Trước mặt Bạc Hành Trạch, nó có dám không?"

Chúc Xuyên xem như đã hiểu, đây là mượn chuyện của Chu Ân Ân nhục nhã mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!