Chúc Xuyên luôn cảm thấy trên mặt Bạc Hành Trạch là vẻ bối rối cùng luống cuống, tay hình như cũng đang run, răng cắn chặt đến mức cơ cằm đều khẽ rung, có thể thấy được mấy chữ này đối với anh là đả kích lớn thế nào.
Chúc Xuyên nhịn cười, vươn đầu ngón tay chọc chọc bả vai anh, căng cứng.
"Thực sự không tức giận?"
"Không tức giận, không có gì để tức giận, một chiếc nhẫn thôi mà, mua lại là tốt rồi." Bạc Hành Trạch giả vờ bình tĩnh nhặt mảnh sứ vỡ ra ném vào thùng rác.
Anh đã mua nhẫn hai lần, đây là chiếc nhẫn đã mua tám năm trước nên kiểu dáng rất cũ kỹ cũng không đẹp lắm.
Nghĩ đi nghĩ lại nên mua một thiết kế mới, nhưng sau khi Nghiêm Huyền đưa hắn, hắn cũng không đeo.
Lúc anh đến kỳ phát tình lừa được hắn đeo chiếc này lên, tâm tư cảm thấy giống như tám năm chưa từng tách ra, không nghĩ tới lại bị mất.
"Em cũng không cố ý làm mất, sẽ không trách em."
Ấm áp tràn ngập trong lồng ngực, Chúc Xuyên đưa tay kéo rèm cửa sổ xuống, ánh mặt trời chiếu vào trên tay Bạc Hành Trạch, phản chiếu viên kim cương vụn trong suốt trên nhẫn, kiểu dáng tuy đơn giản cũ kỹ nhưng không che giấu chút ánh hào quang nào.
"Tôi đi thay quần áo."
Chúc Xuyên nhìn bóng lưng anh, chậm rãi đuổi theo, dựa vào khung cửa, nửa người trên chỉ mặc áo sơ mi của anh, ba cúc trên cùng không đóng lại lộ ra một mảng ngực đã bị tàn phá bừa bãi.
Từ nhỏ hắn đã được nuông chiều, da mịn thịt mềm mại liền không chịu nổi tàn phá.
Trên hai đùi còn lưu lại dấu hôn, bên trong áo sơ mi lộ ra bộ phận như ẩn như hiện lại càng thêm một tia dục vọng càng dấu càng lộ, trong lòng bàn tay nắm một thứ, thở ra một hơi.
"Aiz."
Bạc Hành Trạch đang thay quần áo, không quay đầu lại, ngón tay nhanh chóng cài nút áo âu phục, tốc độ kinh người.
"Đi thôi."
"Đi đâu?"
Bạc Hành Trạch nhìn hắn còn chưa thay quần áo, thoáng nhíu mày nhìn một lúc lâu, trong giọng nói lộ ra một sự kiềm chế vô cùng, "Em không muốn ra ngoài?"
"Không có ý định đâu." Chúc Xuyên tự nhủ rằng chiếc nhẫn nằm trong tay tôi, tại sao phải đi ra ngoài.
Bạc Hành Trạch đã tháo nhẫn trên tay ra, nghe hắn nói như vậy ánh mắt đột nhiên lạnh đi vài phần, chẳng lẽ em ấy không có ý định đeo nhẫn? Hay là căn bản nhẫn không phải vô tình bị mất.
Vậy phải làm sao?
Bạc Hành Trạch nhanh chóng nghĩ đối sách trong lòng, lại hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ lý trí, nghĩ đến một biện pháp thiết thực hữu hiệu, đè nén trái tim đang co rút đau đớn xuống.
"Em không thoải mái thì ở nhà nghỉ ngơi đi, tự tôi ra ngoài, rất nhanh sẽ trở về."
"Anh cũng đừng đi ra ngoài." Chúc Xuyên xoay người, đưa tay giữ chặt vai anh, cảm giác được lòng bàn tay anh ướt sũng tất cả đều là mồ hôi.
Chúc Xuyên không đành lòng bắt nạt anh nữa, mở lòng bàn tay cho anh xem, "Ài."
Bạc Hành Trạch sững sờ nhìn thật lâu, không dám tin nhìn chằm chằm vật hình tròn trong lòng bàn tay, ngay cả âm cuối cũng mang theo một chút run rẩy, "Em, chưa đánh mất?"
"Bảo bối đây." Chúc Xuyên tiến về phía trước một bước, một tay nâng nhẫn, tay kia đặt lên vai anh, mềm giọng mỉm cười nói: "Tối hôm qua đánh người sợ dính mấy thứ bẩn thỉu nên cất đi."
Bạc Hành Trạch cũng không biết phản ứng như thế nào, kích động đến mức hô hấp tán loạn, muốn cầm lên lại không dám cầm lên, ánh mát đảo liên hồi lúc dừng lại trên mặt hắn lúc lại dừng trên chiếc nhẫn.
"Em không có làm mất."
"Ừm, không có mất." Chúc Xuyên khẽ ngửa đầu hôn anh một cái, cảm giác môi anh nhẹ nhàng nhúc nhích, lòng bàn tay đưa về phía trước một chút, "Đeo cho tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!