Chương 37: (Vô Đề)

Liêu Nhất Thành không muốn lưới rách cá chết, bây giờ mà làm lớn chuyện cũng không ổn, vì vậy cười nói: "Chúc tổng, ngài có chuyện khác thì tôi có thể đợi một lát."

Chúc Xuyên không biết Bạc Hành Trạch tới nói chuyện gì, bối rối nhìn anh rồi nói nhanh.

"Trong tương lai, Hồng Diệp sẽ tham gia nghiên cứu và phát triển dự án này.

Với tư cách là một trong những đối tác, tôi đích thân đến tham gia ký hợp đồng để thể hiện tầm quan trọng của dự án này.

Liêu tiên sinh không hoan nghênh sao?"

Liêu Nhất Thành lập tức bối rối, Hồng Diệp tham gia khi nào?

Bạc Hành Trạch cũng không có giải thích với hắn, thấp giọng hỏi Chúc Xuyên: "Ở phòng họp nào?"

"Hả? À, đi thôi, chúng tôi chỉ có một phòng họp nhỏ, không nhiều chỗ ngồi." Chúc Xuyên dẫn người đi về phía trước, thỉnh thoảng quay đầu nói nhỏ, "Lát nữa tôi hỏi tội anh, không nói trước với tôi."

"Được, tùy em hỏi."

"Mười hình thức tra tấn thời Mãn Thanh đều sẽ dùng với anh, để anh phải khóc ròng." Chúc Xuyên hừ lạnh một tiếng, vừa xoay người nhanh chóng gãi gãi lòng bàn tay anh một chút, "Nhớ tôi không?"

"Nhớ."

"Bây giờ anh đúng là sến sẩm, anh phải đáp ứng tôi bớt xem mấy video sến như vậy lại, tốt nhất nên làm tổng giám đốc cao cao tại thượng, không gục ngã." Chúc Xuyên mở cửa chờ anh vào, Nghiêm Huyền đứng sau cầm tài liệu.

Liêu Nhất Thành và thư ký lần lượt bước vào.

Lúc trước đã hội thảo dự án xong, chỉ thiếu mỗi ký tên, nhưng bây giờ Bạc Hành Trạch đến đây, "Hồng Diệp cũng có nhân viên tham gia phát triển dự án.

Tôi cần tìm hiểu thêm chi tiết về dự án, mời anh nói lại cho tôi."

Liêu Nhất Thành nghiến răng sắp nát đến nơi, "Từ bao giờ mà Hồng Diệp cũng có nhân viên nghiên cứu phát minh?"

Bạc Hành Trạch nhẹ giọng nói: "Diệp Minh Lễ."

Liêu Nhất Thành sửng sốt, gã đã quá quen thuộc với người này, mong dự án của mình trở nên nghiêm ngặt hơn nên gã đã trả tiền cho Diệp Minh Lễ thuê y dẫn đội.

Còn chưa kịp chấn kinh xong, Bạc Hành Trạch nói thêm: "Tối hôm qua, cậu ta gia nhập công ty trở thành nhân viên của tôi, ban nhân sự cần tôi đồng ý.

Nếu hạng mục này mà Hồng Diệp không thể tham gia thì xin mời ngài Liêu này tìm người khác."

Liêu Nhất Thành bóp tay xương kêu răng rắc, còn tưởng rằng gã đã cho Bạc Hành Trạch một bài, nhưng không ngờ buổi sáng đi gặp mình còn chuẩn bị cái này, xem mình có đi tìm Chúc Xuyên kí hay không?

"Về phương diện mưu mô, tôi vẫn không sánh được với Bạc tổng."

Bạc Hành Trạch ánh mắt nhàn nhạt, "Quá khen."

Chúc Xuyên từ trước đến nay vẫn một tay vung tiền, yên tĩnh làm linh vật của công ty, ngồi một bên nghịch điện thoại cũng không biết có nghe hay không, cả tòa nhà đều là của hắn, Thịnh Hòe ở dưới lầu, các sản nghiệp khác trên lầu.

Người quản lý chuyên môn cũng đã đến, lắng nghe cẩn thận chi tiết của dự án.

Bạc Hành Trạch gõ đầu ngón tay lên mép bàn, từ đầu đến cuối một chữ cũng không lọt tai, Chúc Xuyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn, sau đó cúi đầu mở Wechat.

[Có thù với gã ta?]

[Không.]

Chúc Xuyên thật sự không hiểu Bạc Hành Trạch hôm nay làm sao, hắn lãng phí tâm tư đồng ý dự án này cũng là vì Dương Tích, cũng sẽ không kiếm ra tiền, Bạc Hành Trạch tại sao phải tốn nhiều thời gian, công sức như vậy?

Cuộc đầm phán cuối cùng cũng kết thúc, Chúc Xuyên đứng dậy lịch sự bắt tay với Liêu Nhất Thành, lại bị một người chặn trước mặt đưa tay ra, một mực nắm chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!