Chúc Xuyên biết những lời này có lẽ chỉ là một kế hoạch xoa dịu hắn, nhưng tim vẫn không cách nào kiềm chế được mà đập thình thịch.
Đáy lòng như một con thỏ không ngừng nhảy nhót, bị k1ch thích đụng tới, để hắn một lần nữa động tâm.
Trước mắt mờ dần đi, ánh mắt Chúc Xuyên đột nhiên trầm xuống, nhưng lại bị anh nâng mặt lên, "Đừng khóc, em không thể tha thứ cũng không sao, tôi chờ em."
Chúc Xuyên nhìn anh chằm chằm, ngoại trừ tóc chải ngược ra sau lộ ra vầng trán lạnh lùng thành thục, lông mày và ánh mắt cũng có chút kiềm chế, anh không khác tám năm trước là bao nhiêu, không bị cặp kính cản trở lại càng giống thời thiếu niên.
Hắn đưa tay vò cho mớ tóc đã rồi loạn cào cào, những sợi tóc xõa xuống khóe mắt, chọc vào mắt, không tự chủ được chớp chớp mắt, nhưng anh không giãy dụa mặc hắn làm cho rối tung lên.
Chúc Xuyên vươn tay, bóp lấy cổ anh, cảm giác được dưới lòng bàn tay nhiệt độ nóng bỏng, yết hầu theo bản năng lăn lăn, cảm giác nghẹt thở mà bị bóng đen đè x uống.
"Không được nhúc nhích." Chúc Xuyên nói.
Bạc Hành Trạch thật sự không nhúc nhích, tùy hắn bóp, cho dù là chết ngạt đến nơi, chỉ cần hắn nói không được động, anh thật sự sẽ không nhúc nhích một chút, chỉ là nắm chặt hai tay, thái dương căng ra gẫn xanh.
Chúc Xuyên yên lặng nhìn anh, ngón tay vẫn đang siết chặt, giống như thật sự muốn bóp cổ anh đến chết, cố gắng tìm xem Bạc Hành Trạch chịu đựng bao lâu, nhưng sắc mặt anh gần như tái xanh mà vẫn không chịu nhúc nhích.
Giống như nguyện chết trong tay hắn, nhưng trong đôi mắt tràn ngập quyến luyến, Chúc Xuyên không cách nào nhìn thẳng vào đôi mắt kia, thu tay lại, tát anh một cái, "Anh bị ngu à! Phải giãy giụa chứ!"
Không khí đột nhiên xộc vào mũi họng khiến anh ho khan theo bản năng, lồng ngực phập phồng dữ dội, cả khuôn mặt từ xanh chuyển thành đỏ, anh khẽ lấy khí nói, "Em đừng tức giận nữa."
"Anh chết đi tôi sẽ không tức giận nữa." Chúc Xuyên quay đầu đi chỗ khác, khóe mắt chảy ra một giọt nước, hắn đưa tay quết đi, đẩy cửa xe đi ra.
Bạc Hành Trạch không kéo hắn, mà là lẳng lặng đi theo hắn lên lầu, khóe miệng nở nụ cười.
"Ai da, Chúc tiên sinh, hai người cãi nhau à?"
Tiểu khu hắn mua là một tiểu khu cấp cao, sát vách là một đôi vợ chồng đã về hưu, ngày ngày tưới hoa chăm sóc chim, không có việc gì thì ngồi trong nhà hát một khúc hí, là hai vị lớn tuổi hiền lành.
Bạc Hành Trạch lạnh lùng không nói lại với bọn họ, ngược lại Chúc Xuyên híp mắt cười: "Không cãi nhau ạ, dì Lý, dì vừa nhặt được con mèo ở đâu về."
Có ngày dì Lý nhà bên cạnh mua thức ăn về, hắn thuận miệng khen một câu mèo thật đáng yêu, dì Lý nhét cho hắn một chùm nho, từ đấy cứu như vậy kết giao.
"Cầm cái này ăn đi, vợ chồng trẻ có mâu thuẫn gì thì sớm nói ra cho kịp nha, không nên giấu trong lòng, đối với thân thể không tốt nha.
Ông chồng kia, suốt ngày giận dỗi, giờ thì sao? Chẳng phải một đời rồi sao?"
Dì Lý nói như vậy, trên mặt vẫn tràn đầy ý cười, không giấu nổi tất cả yêu thương.
Chúc Xuyên cầm lấy một hộp dâu tây nhỏ cười cảm ơn, sau đó ấn khóa vân tay, vào cửa ném dâu tây ra sau lưng, "Rửa đi."
Bạc Hành Trạch không nói lời nào đi vào phòng bếp, Chúc Xuyên quay đầu nhìn, nghĩ nghĩ lại đi vào phòng tắm.
Tắm rửa xong hắn đi ra phòng bếp, không có ai, sau đó đi vào phòng làm việc nhưng vẫn không có ai, trong lòng tự nhủ người này lại bực tức, đi rồi?
Chúc Xuyên đẩy cửa phòng ngủ thứ hai ra, thấy Bạc Hành Trạch đã tắm xong đang ngồi bên giường, ánh đèn ấm áp tỏa ra vầng hào quang trên người anh, giống như một người vợ xinh đẹp đang đợi chồng nuông chiều.
"Người vợ xinh đẹp" nghe thấy tiếng cửa mở, đứng dậy đi tới lấy khăn tắm trên đầu chồng, lấy tay nhẹ nhàng lau tóc cho hắn, nhìn thấy trên cổ anh có vết đỏ, Chúc Xuyên không nhịn được vươn tay xoa xoa.
"Còn đau không?"
"Không đau."
Cái tát kia không chút lưu tình nào, vẫn còn một chút dấu tay, rõ ràng là chính mình ra tay, nhưng Bạc Hành Trạch hết lần này tới lần khác đều không tránh.
"Sao anh không tránh."
Tay đang lau tóc của Bạc Hành Trạch dừng lại, thành thật nói: "Không muốn tránh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!