Sau khi Chúc Xuyên rút tin tức tố xong, hôm nay Tiêu Nghê có lớp nên đón hắn muộn một tiếng.
"Thật xin lỗi đến hơi muộn."
"Không việc gì, đi thôi." Chúc Xuyên xoa trán dựa vào ghế phụ lái, nhắm mắt nghỉ ngơi, thế mà lại ngủ thiếp đi, đến cửa Diêm Thượng Nguyệt, Tiêu Nghê nhẹ đẩy hắn một cái.
"Tỉnh."
Chúc Xuyên lung lay, "Hả? Đến rồi."
"Sao tinh thần anh ngày càng kém." Tiêu Nghê là alpha nên ngửi được mùi mộc dược nhàn nhạt, cô cũng là một trong số ít người biết hắn chỉ còn sót lại một nửa tuyến thể.
"Nhóc con không cần nhiều lời." Ngón tay Chúc Xuyên run lên, còn chưa kịp tháo dây an toàn, Tiêu Nghê đã vươn tay thái giúp hắn, nhíu mày nói, "Anh không thể cứ hành hạ thâ n thể mình như vậy, sau này đến lúc anh hối hận cũng đã muộn."
Chúc Xuyên nheo mắt nhìn nàng dài dòng, Tiêu Nghê cũng không nói nữa, chỉ là cắn chặt môi như có điều muốn nói lại không biết nên nói cái gì.
"Có gì thì nói."
Tiêu Nghê trầm ngâm, "Kỳ nghỉ đông sắp đến rồi, em tìm được một công việc, có lẽ sẽ có thời gian không đưa đón anh được."
"Đi đâu?" Chúc Xuyên nhướng mày, tự hỏi tại sao cô muốn tìm việc lại không hỏi mình, nghĩ lại cũng phải, cái tính này của cô giống Bạc Hành Trạch, không muốn nợ ơn người khác.
"Tập đoàn Hồng Diệp."
Chúc Xuyên giật mình, sau đó gật đầu, "Đi đi, không sao."
Tiêu Nghê trả lại chìa khóa xe cho anh, "Cảm ơn anh đã chăm sóc, nhưng nếu anh tạm thời không tìm được người hoặc chưa tin tưởng ai, em sẽ xin phép nghỉ đê qua."
"Được."
Chúc Xuyên vươn tay vỗ vỗ vai cô, sau đó quay người đến Diêm Thượng Nguyệt, Tiêu Nghê đứng ở chỗ cũ nhìn hắn một hồi.
Dịch Hiền và Liêu Nhất Thành đã đến được một lúc, Chúc Xuyên cười cười bước vào, "Ngại quá, tôi đến muộn, tạm thời có chút việc để ngài đợi lâu."
Liêu Nhất Thành cười đáp lại, "Làm ăn cũng giống như yêu đương, phải kiên nhẫn mới có được cái kết hoàn mỹ."
Lời nói đùa này cũng xoa dịu bầu không khí, Chúc Xuyên nhìn kỹ người trước mặt, ăn mặc giản dị, tinh tế, bộ vest không thắt cà vạt trông trẻ trung mềm mại hơn, giống như đang đến gặp một người bạn cũ.
Gã nói chuyện có chừng mực, không giống nhiều người làm kinh tế dễ nổi nóng khác, gã là một vẻ học giả nho nhã.
"Mời ngồi." Chúc Xuyên rót một ly rượu đặt trước mặt Liêu Nhất Thành, sau đó bắt đầu chủ đề của cuộc họp hôm nay.
"Nghiên cứu thuốc luôn là một chủ đề tương đối nhạy cảm, dù là sản phẩm chăm sóc sức khỏe hay thuốc kê đơn, bất cẩn một chút là có thể gây ra thảm họa."
"Tôi hiểu, chính vì vậy nên tôi muốn tạo ra một dự án của riêng chúng ta.
"Liêu Nhất Thành đưa ra một tài liệu chi tiết và giải thích từng mục một cách có trật tự.
Chúc Xuyên theo dõi gã, đọc kỹ một lần.
Tài liệu lần trước hắn lấy về đã đưa cho Phó giáo sư xem giúp, y nói rằng hướng nghiên cứu này cũng không tế, đúng quy củ, chắc sẽ không nhiều nguy hiểm.
Xét cho cùng dù sao hắn cũng không hiểu những thứ đằng sau quyết sách này, theo các tài liệu và dữ liệu nghiên cứu, hẳn là không có vấn đề gì.
Liêu Nhất Thành làm việc rất cẩn thận, tuy nói năng ôn hòa nhưng trong lời nói không có chút nghi ngờ, phong cách cư xử và cách nói chuyện lại khiến hắn nhớ đến Bạc Hành Trạch.
Tuy nhiên, Bạc Hành Trạch thuộc tuýp người lãnh đạm, sắc bén, Liêu Nhất Thành lại tiết chế hơn nhiều.
"Mặc dù tôi chỉ tham gia đầu tư, nhưng mọi quyết định của dự án tôi đều phải được biết trong viện nghiên cứu cũng phải có người của tôi, còn nữa." Chúc Xuyên dừng lại, cho Liêu Nhất Thành thời gian cân nhắc, nói: "Buổi lễ ra mắt dự án tôi muốn dẫn theo người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!