Chương 28: (Vô Đề)

Vưu Bồng chưa từng thấy Chúc Xuyên tức giận bao giờ, nhất thời sững sờ.

"Đi giải quyết đi!"

"Tôi biết rồi, tôi biết rồi." Vưu Bồng vội vàng xách đồ ra khỏi phòng họp, sợ trì hoãn một chút cái tên lưu manh này sẽ bùng nổ.

Chúc Xuyên hít sâu một hơi rồi xoay người, nhìn trái nhìn phải một lượt những người trong cuộc, Dương Tích nghiêng đầu đi chỗ khác, Từ Ngôn cúi đầu không dám nói, giống như một đứa con dâu nhỏ làm điều sai trái.

"Đêm qua đi đâu?"

Dương Tích ném mấy bức ảnh lên bàn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Có người gửi cho tôi xem vài tấm ảnh chụp lén lúc tôi đánh dấu vào phòng vệ sinh, bắt tôi đến gặp hắn."

Cảnh tượng khó coi, Từ Ngôn sắc mặt đỏ bừng, Dương Tích cau mày, tay chăn xoắn vào nhau.

"Người gửi ảnh đâu?" Chúc Xuyên hỏi.

Dương Tích cười giễu cợt, đáp án quá rõ ràng.

Chúc Xuyên cau mày nhìn Từ Ngôn, trực giác không phải cậu, đứa nhỏ này mèm mền nói chuyện lớn tiếng cũng không dám, rõ ràng là công ty của nhà mình, vậy mà gặp Bạc Hành Trạch lại như chuột gặp mèo.

Nằm vùng ở Thịnh Hòe lại không dám đi vào, làm sao có thể uy hiếp Dương Tích gặp mặt bằng mấy bức ảnh.

"Còn có ai chụp ảnh ngoài cậu? Tôi với cậu có hận thù gì với nhau mà cậu hại tôi như vậy?" Dương Tích rống lên, tựa như muốn xé toạc Từ Ngôn, alpha đang trong cơn tức lại liên quan đến việc đánh dấu làm Từ Ngôn sợ Nó không dám nói, chỉ biết lắc đầu ứa nước mắt.

"Tôi không có, tôi thật sự không chụp lén, tôi cũng không biết tại sao lại có người chụp được những ảnh này." Từ Ngôn không dám nói mình thích hắn ta, như thế lại càng lộ ra cậu trăm phương ngàn kế muốn hại hắn ta.

"Thế còn đứa nhỏ? Sao lúc phát hiện ra cậu không bỏ đứa bé?" Dương Tích mạnh mẽ ngắt lời cậu.

Bản tính mềm mỏng tự nhiên khiến cậu không dám cãi lời người đã thầm thương trộm nhớ mình bấy lâu nay, cậu biết mình sai, đáng ra phải bỏ đứa bé sớm hơn, không làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của Dương Tích.

"Tôi, tôi muốn, tôi muốn bàn bạc với anh về việc phá bỏ đứa trẻ, nhưng anh quá bận tôi tìm không thấy anh, tôi không phải muốn hại anh, nếu như biết sớm, tôi nhất định sẽ phá bỏ đứa nhỏ." Từ Ngôn vội vàng giải thích, Dương Tích cười lạnh một tiếng, hiển nhiên là không tin.

Chúc Xuyên nghe xong đau đầu, lớn tiếng ngắt lời: "Đứa nhỏ này không thể phá, đây là kết tinh của tình yêu của ngươi.

Hai cậu lập tức kết hôn, vì yêu đi vào lễ đường."

Hai người cùng lúc ngẩng đầu, khuôn mặt thanh tú của Dương Tích lộ ra một tia không dám tin, hắn ta đá mạnh vào bàn, "Để cậu ta gả cho tôi? Không có khả năng!"

"Không cưới cũng phải cưới!" Chúc Xuyên cũng tính tình cũng lớn, chống một tay lên bàn cúi xuống nhìn vào mắt Dương Tích, "Muốn sống sót trong cái giới giải trí này, nhất định phải kết hôn với cậu ấy! "

Dương Tích mới 20 tuổi, vừa ra mắt đã ở trên đỉnh cao, suốt đời chưa từng nếm trải mùi vị kém nổi, bị ép cưới một người khiến hắn ta cảm thấy nhục nhã.

"Vậy tôi thà chết còn hơn!" Dương Tích đột ngột đứng lên, lồ ng ngực phập phồng lên xuống, khiêu chiến Chúc Xuyên, "Không sống được trong giới này thì không sống, anh nghĩ tôi thiếu thốn chắc! "

"Cậu nghĩ rời khỏi ngành giải trí dễ dàng như vậy? Thân là alpha mà trường hợp kia không đeo đồ phòng tránh, cậu cảm thấy việc này mọi lỗi đều là do Từ Ngôn sao? Đánh dấu xong cậu có đi tìm cậu ấy sao? Quản không tốt nửa th@n dưới thì câm miệng!"

Dương Tích im lặng.

Chúc Xuyên càng mắng càng tức giận, kéo cổ áo của hắn ta đè lên cửa sổ sát mặt đất, "Nhìn mấy con chó dưới lầu kia, chúng nó đều đang đợi gặm nhấm thi thể của cậu.

Ngày đầu tiên ký tôi nói với cậu cái gì? Còn tiếp tục nói không làm, tôi sẽ ném cậu xuống dưới từ chỗ này."

Dương Tích tuy chỉ kém hắn sáu tuổi, nhưng luôn mang cảm giác là trưởng bối kính sợ cho người khác, Dương Tích bị mắng té tát, lúc sau mới có thể mở miệng, "Cưới thì cưới".

Từ Ngôn nhỏ giọng nói, "Không có cách nào khác giải quyết sao? Tôi đi ra ngoài nói là do tôi chủ động, anh ấy cái gì cũng không biết, được không?"

Hai bên thái dương của Chúc Xuyên nhảy lên, cơn sốt vừa qua đi khiến hắn cảm thấy có chút khó chịu, hắn xoa xoa trán, "Muốn anh ta chết sớm thì đi ra ngoài nói đi, bây giờ cậ thành thật đợi một chút, chờ tôi xử lý."

"Nhưng..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!