Bạc Hành Trạch há hốc, hạnh phúc đến quá đột ngột, anh còn chưa kịp phản ứng lại bên môi đã trống không, người kia bước vào trong màn mưa, để lại anh đứng một mình.
Ánh mắt anh nhìn theo, Bạc Hành Trạch đột nhiên phản ứng lại, nhanh chóng bước theo, đưa ô che cho hắn lần nữa.
Đầu ngón tay bóp chặt, nhưng tin tức tố vẫn không khỏi bị tràn ra ngoài, có mưa nên càng lạnh hơn.
"Tôi không muốn em đi một mình."
Chúc Xuyên dừng chân lại, trái tim đột nhiên nhói một cái, chưa kịp hiểu ra ý tứ sâu xa của câu nói, người bên cạnh đã nói thêm, "Con mèo dính nước mưa cũng sẽ bị ốm."
"..." Chúc Xuyên trong cổ họng thở ra một hơi, như vậy mới đúng.
Những lời yêu thương như vậy quá xa xỉ đối với một người như anh, anh là một thiên tài, học thuật không tốn nhiều thời gian nhưng tình cảm thì trống rỗng như một tờ giấy trắng, cái gì cũng không hiểu.
Chúc Xuyên vươn tay đan vào tay anh, "Thế thì cùng đi?"
Bạc Hành Trạch cổ họng thắt lại, hô hấp hoàn toàn bị chặn lại, khó khăn hít vào một hơi, khàn khàn phát ra một tiếng "Ừm".
Hai người nắm tay nhau đi đến bãi đậu xe, chân không hẹn mà cùng bước chậm lại, một bó Phong Linh xanh biếc một con mèo lười mệt mỏi, tiếng hô hấp tiếng mưa rả rích bện lại với nhau, giống như một giấc mộng được dệt cẩn thận.
Giấc mơ đi đến bãi đậu xe.
Bạc Hành Trạch nhìn mười ngón tay giao nhau, trầm mặc một hồi.
Chúc Xuyên nghi hoặc nhìn theo anh, chợt hiểu ra, có chút ngượng ngùng không biết vì sao, "Anh muốn đóng ô thì buông tôi ra, cũng không thể lái xe cũng nắm tay chứ, không an toàn đâu Bạc tổng."
Bạc Hành Trạch thật sự nghĩ như vậy.
Chuông điện thoại vang lên đúng lúc, Chúc Xuyên vươn tay lấy chìa khóa trong túi Bạc Hành Trạch, mở khóa xe bỏ mèo vào, ra hiệu anh cất ô đi rồi tự mình nghe điện thoại.
Bạc Hành Trạch gập ô lắc lắc nước, mở cửa ghế phụ, nắm tay Chúc Xuyên để hắn ngồi vào, giúp hắn thắt dây an toàn, rồi vòng qua ghế lái ngồi vào, khởi động xe.
Đầu bên kia điện thoại là Kiều Tẫn nói mấy ngày nữa là sinh nhật Lục Hàm Châu, muốn bí mật gây bất ngờ cho y, hỏi hắn có muốn đi cùng không.
"Ai da, bạn nhỏ này đã lớn rồi nha, rất biết thương người." Chúc Xuyên đùa, nhớ năm đó Hàm Châu đã hướng dẫn đứa nhỏ từng bước hiểu thế nào là tình yêu, hiện tại đã được đền đáp.
"Anh lại cười em." Kiều Tẫn thừa dịp Lục Hàm Châu đi họp, che điện thoại nói nhỏ, "Vậy ngày mai em bảo em với anh đến nhà Phó giáo sư chơi, rồi anh đến sơn trang(*) bố trí với em, được không?"
(*): làng trại ở trong rừng.
"Được rồi, em đã có lời anh còn có thể từ chối sao? Ngày mai mấy giờ nghĩ kỹ đi anh qua tiếp em."
Cúp điện thoại, ý cười của Chúc Xuyên còn chưa tan, nhìn thấy lông mày Bạc Hành Trạch khẽ nhíu lại, trong lòng có vẻ có chút không vui.
"Làm sao thế?"
"Em rất thương cậu ấy."
Chúc Xuyên nhớ lại giọng nói của người trong điện thoại vừa rồi, giọng mũi như sáp ngọt ngào bên tai, cười nói: "Đứa trẻ dễ thương làm người khác yêu thích, ngoại hình ngoan ngoãn thực sự hấp dẫn người khác.
Lục Hàm Châu lão già này tốt số thật, ngồi không cũng có một đứa nhỏ mềm mại ngoan ngoan được phân đến chỗ cậu ta."
Bạc Hành Trạch không nói.
Anh cũng từng nhìn thấy Kiều Tẫn, một đứa trẻ cả người là tin tức tố mùi sữa, không thể chịu được trêu chọc, mỗi lần đều đỏ mặt vừa chui vào trong lòng Lục Hàm Châu vừa nhỏ giọng kêu "Anh." cầu cậu ta giúp đỡ.
Lại nghĩ đến việc Chúc Xuyên cũng làm chuyện như vậy, Bạc Hành Trạch đánh tay lái, suýt nữa đâm vào cột đèn bên đường.
"Anh làm gì vậy? Đang lái xe mà còn mất tập trung, không muốn sống nữa à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!