Chương 21: (Vô Đề)

Thời tiết ở Bình Châu rất xấu, buổi trưa nắng chói chang, đến chiều trời đã sầm xì rồi có mưa.

Dịch Hiền có việc đi trước, Chúc Xuyên dựa ở cửa uống rượu, tùy ý để mưa đập vào mặt.

Diêm Thượng Nguyệt trồng rất nhiều cây, cơn mưa dày bám ở phía trên đan thành một tấm lưới mịn.

Gió thu se se lạnh.

Chúc Xuyên ngẩn ra, vươn tay hứng lấy một chút mưa vào trong lòng bàn tay, một đàn côn trùng không biết từ đâu bay tới, một con vừa vặn rơi trúng phía trên, giãy dụa trong tuyệt vọng cuối cùng chìm trong vũng nước cạn.

"Meo."

Chúc Xuyên bị tiếng mèo kêu kéo về, tỉnh táo lại, là con mèo mà Nguyên Nguyên giúp nuôi lúc nào đó mới chạy vào, nhảy vào trong ngực hắn ngoan ngoãn dụi dụi, còn khẽ cắn lên ngón tay hắn một cái.

tựa như trách móc rằng tại sao dạo này hắn không đến đây.

"Tao bận lắm." Chúc Xuyên sờ sờ đầu nó, lẩm bẩm như đang nói chuyện với nó, "Mày thấy quyết định lần này của tao có đúng hay không? Có phải hơi bốc đồng không? Hay tao cân nhắc thêm mấy ngày nữa?"

Chúc Xuyên tự nhận mình là người sống rất lý trí, biết mình muốn gì, tính tình cũng rất cởi mở, nhưng ba chữ Bạc Hành Trạch chính là vảy ngược của hắn, nhiều năm như vậy cũng không thể nhìn thấu con người này, cứ như bước đi trên con đường vô định, không biết đâu là bến đỗ tiếp theo.

Nói không bất an là giả, con người có kỳ vọng sẽ không yên lòng, hắn là một người bình thường, tất nhiên cũng không ngoại lệ.

"Được rồi."

Chúc Xuyên đặt con mèo xuống đất, đứng dậy, đóng cửa sổ, thay quần áo rồi chuẩn bị về nhà, Bạc Hành Trạch ở nhà một mình không biết có chết không, có khi đã chết vì kỳ mẫn cảm, hắn phải quay về nhặt xác.

Lúc ra khỏi Diêm Thượng Nguyệt tình cờ có vài người quen vừa tới, thấy hắn định đi, đùa rằng sao lại về sớm như vậy, Chúc Xuyên cũng sóng vai với người ta nói chuyện vài câu.

"Để tôi hầu anh, nhưng phải cắt tuyến thể đi, tôi không đùa giỡn nổi với alpha."

"Haha, ông chủ Chúc còn nói như vậy, lại còn không chơi nổi alpha đâu, ai mà không biết ông chủ Chúc đây mặn chay không kỵ cái gì, không vừa ý Trương tổng của chúng tôi cứ việc nói thằng, lần sau sẽ không đến nữa."

"Ai da." Chúc Xuyên tươi cười trả lời, ngữ khí thoải mái không phí chút sức nào, giống như ong bướm bay qua biển hoa, không vấp chút nào.

Những người này là khách quen, số phòng cũng cố định nên hắn không cần bận tâm, họ đều hiểu rõ thủ tục.

Nguyên Nguyên ho nhẹ nháy mắt cho Chúc Xuyên, hắn nhìn theo tầm mắt cô thấy một cậu sinh viên đang ngồi trong góc, trên tay ôm một bó hoa hồng đỏ.

"Anh, anh Chúc."

Chúc Xuyên vươn tay chạm vào bông hoa hoa, "Hôm nay cậu không có lớp?"

Thiếu niên lắc đầu nguầy nguậy, lỗ tai từ dưới cổ lên đỏ bừng, nuốt vài ngụm nước bọt mới hơi thuận khí, sau đó lắp bắp nói: "Em, em..."

"Không cần nghĩ tới, tôi không có hứng thú với trẻ con, có thời gian thì học hành cho tốt, đến tìm giáo sư Phó ở phòng thí nghiệm đi, thầy ấy học vấn cao hơn." Chúc Xuyên biết cậu định nói gì, đứa nhỏ này liên tục đến đây trong vòng hơn nửa tháng nay, mỗi ngày đến đều nói muốn theo đuổi hắn, dù có cự tuyệt bao nhiêu lần vẫn cứ cố chấp.

Người này tên là Mạnh Trọng, cũng được coi là học sinh của hắn.

Đầu năm hắn được thuê thuyết trình ở Đại học Bình Thành, không phải vì chuyên môn gì cả, bởi vì trong tay hắn có cái phòng thí nghiệm di truyền ăn tiền, nửa cuối năm ngoái cho ra được kết quả không tồi, lên trang nhất khoa xã hội.

Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia cũng tham gia vào nghiên cứu và phát triển, từ một cái xưởng nhỏ trong một đêm trở thành một cái xí nghiệp nửa nhà nước.

Đại học Bình Thành mới hắn về thuyết trình hướng nghiên cứu thuốc ức chế và sự phát triển của di truyền học, đứa nhỏ này là một trong những sinh viên lúc ấy.

Ban đầu mọi người nghĩ hắn là một nhà khoa học khắt khe, nhưng khi bắt chuyện mới biết hắn chỉ là tên lưu manh có học thức, có tố chất, có tiền mà thôi.

Mạnh Trọng là một sinh viên tài năng của ngành di truyền học, đứng tại chỗ đứa ra chất vẫn, nói hắn không tôn trọng di truyền học, kết quả lại bị hắn tứ lạng bạt thiên cân* đẩy trở về.

(*) bốn lạng đẩy ngàn cân: lấy lùi làm tiến

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!